Cuộc Hôn Nhân Bí Mật 100 Ngày Với Ông Chủ - Chương 446: Hiện Trường Dạ Tam Thiếu Bắt Gian, Cô Lại Đi Gặp Người Đàn Ông Khác (6)
Cập nhật lúc: 13/04/2026 00:03
"Tam ca, anh không sao chứ? Em nghe giọng anh cứ như sắp g.i.ế.c tới đây vậy?" Thẩm Ngũ thiếu nghe giọng điệu của Dạ Tam thiếu, cảm thấy chuyện này dường như ngày càng đáng sợ.
Tam ca đã kết hôn với Sở Vô Ưu, hơn nữa anh thấy Tam ca đối xử với Sở Vô Ưu cũng khá tốt, nhưng phản ứng hiện tại lại khiến anh cảm thấy Tam ca quan tâm đến người phụ nữ năm năm trước hơn.
Anh thấy Tam ca mà mình biết không nên như vậy mới đúng.
"Tam ca, gã bạn trai kia của cô ấy trông không dễ chọc đâu." Thẩm Ngũ thiếu ngẩng đầu nhìn Đường Bách Khiêm một cái, cảm thấy có lỗi khi phải nhắc nhở Tam ca.
Người đàn ông kia nhìn qua là biết ngay loại nhân vật không hề đơn giản.
"Tôi hỏi cậu hiện giờ đang ở đâu? Gửi vị trí cho tôi ngay." Đôi mắt nheo lại của Dạ Lan Thần thêm vài phần nôn nóng, anh thực sự không có thời gian nói nhảm với Thẩm Đình:"Nhanh lên."
"Ồ, ồ, được rồi." Thẩm Đình lúc này mới vội vàng đáp lời, sau đó cúp máy, định gửi vị trí cho Dạ Lan Thần.
Chỉ là, vị trí của Thẩm Đình còn chưa kịp gửi đi, đột nhiên anh cảm thấy trước mắt tối sầm lại, rồi chiếc điện thoại trong tay bị người ta giật mất.
Thẩm Đình ngẩng đầu, vừa định mắng người, nhưng khi nhìn thấy người đang đứng trước mặt, những lời định nói liền bị nuốt ngược vào trong.
Đây chẳng phải là gã bạn trai của Mrs Đường sao, không lẽ anh đã bị phát hiện rồi?
"Thẩm cục trưởng, giúp tôi một tay." Đường Bách Khiêm nhìn anh, thần thái rất ôn hòa, giọng nói cũng rất chậm rãi.
"Cái gì?" Thẩm Đình nhất thời không phản ứng kịp, người này tiến tới cướp điện thoại của anh, rồi còn bảo anh giúp đỡ?
"Thẩm cục trưởng đã biết thân phận của cô ấy, vậy chắc Thẩm cục trưởng cũng có thể đoán được thân phận của tôi." Khóe môi Đường Bách Khiêm khẽ cong lên, dường như ẩn chứa vài phần ý cười nhưng lại không hẳn là cười, giọng nói vẫn nhẹ nhàng như cũ.
Đôi mắt Thẩm Ngũ thiếu lóe lên, không trả lời nhưng vẫn chậm rãi gật đầu.
"Lần này chúng tôi đang thực hiện nhiệm vụ bí mật, không được phép tiết lộ bất kỳ tin tức nào, vì vậy mong Thẩm cục trưởng giữ bí mật giúp chúng tôi, đừng để lộ hành tung của chúng tôi cho bất kỳ ai." Đôi mắt Đường Bách Khiêm khẽ nheo lại, sau đó bổ sung thêm một câu:"Bao gồm cả Dạ Lan Thần."
Nghe thấy lời Đường Bách Khiêm, Thẩm Ngũ thiếu sững sờ, c.h.ế.t tiệt, cái đám người này là hạng người gì thế này, sao anh ta biết mình định báo cho Tam ca?
"Tôi biết, vừa rồi Dạ Lan Thần muốn Thẩm cục trưởng gửi vị trí qua đúng không? Như vậy chúng tôi rất có khả năng sẽ bị bại lộ, nên mong Thẩm cục trưởng tiếp theo đây giúp một tay." Đường Bách Khiêm lúc này hoàn toàn mang giọng điệu thương lượng, nghe rất hòa nhã.
"Ý anh là sao? Tôi có thể giúp gì được anh?" Chân mày Thẩm Ngũ thiếu nhíu c.h.ặ.t, thần sắc hiện rõ vẻ nghi hoặc.
"Thẩm cục trưởng có thể gửi vị trí cho Dạ Lan Thần, chỉ có điều sau đó, xin Thẩm cục trưởng hãy đi theo hướng ngược lại với chúng tôi, cứ đi thẳng là được." Thần sắc Đường Bách Khiêm trông càng ôn hòa hơn, lời nói ra cũng vô cùng hờ hững.
Vừa nói, anh ta vừa trả lại điện thoại cho Thẩm Ngũ thiếu.
"Cái gì? Ý anh là bảo tôi lừa Tam ca? Không thể nào, tuyệt đối không thể." Nhưng Thẩm Ngũ thiếu vừa nghe thấy lời anh ta liền nhảy dựng lên, không cần suy nghĩ liền lắc đầu từ chối.
Thẩm Ngũ thiếu không ngốc, tự nhiên hiểu được ý của Đường Bách Khiêm, bảo anh lừa Tam ca là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra.
Lần trước ở đồn cảnh sát, anh đã bất đắc dĩ mới để người phụ nữ đó rời đi, vì chuyện đó mà đến giờ Tam ca vẫn chẳng thèm đoái hoài gì đến anh.
Nếu anh còn lừa Tam ca nữa, Tam ca nhất định sẽ g.i.ế.c anh mất.
Thẩm Ngũ thiếu nghĩ đến giọng điệu của Dạ Lan Thần trong điện thoại vừa rồi mà không nhịn được rùng mình một cái. Anh cầm điện thoại, lặng lẽ đưa xuống dưới, âm thầm gửi một cái vị trí cho Dạ Tam thiếu.
