Cùng Huynh Trưởng Một Đêm Xuân Phong - Phần 2 (stt3) - Chương 37: Chương 77
Cập nhật lúc: 07/07/2026 10:07
Lý Đình Diên đang ngồi thêu một chiếc hà bao cho Lý Hoài Sơn.
Nghe thấy tiếng động.
Nàng ngẩng đầu nhìn Vân Hương một cái.
Khẽ cười nói:
“
Có chuyện gì mà vội vàng như vậy?”
“
Ngồi xuống uống ngụm nước trước đã.”
Vân Hương nuốt khan một cái.
Rồi bước lại gần.
Ấp a ấp úng nói:
“
Cô nương...”
“
Nô tỳ... nô tỳ vừa rồi tới tiền viện lấy nến.”
“
Nghe thấy... nghe thấy...”
Động tác cầm kim của Lý Đình Diên khựng lại.
Ý cười nơi khóe môi cũng dần biến mất.
Nàng ngẩng đầu.
Nhẹ giọng hỏi:
“
Nghe thấy điều gì?”
Vân Hương nhìn sắc mặt nàng.
Lưỡng lự hồi lâu.
Cuối cùng vẫn c.ắ.n răng nói:
“
Nô tỳ nghe Trương ma ma nói...”
“
Thế t.ử đã hạ lệnh.”
“
Người nói rằng...”
“
Nghĩa nữ của Thôi phủ vẫn chưa đạt yêu cầu của phủ về quy củ và lễ nghi.”
“
Không cần vội vàng xuất giá.”
“
Thế t.ử còn dặn dò...”
“
Trong vòng hai năm tới...”
“
Không được để bất kỳ ai bàn chuyện hôn sự cho cô nương.”
“
Bộp.”
Chiếc hà bao trong tay Lý Đình Diên rơi xuống đất.
Nàng khẽ động môi.
Trong nhất thời.
Dường như không thể hiểu nổi những lời mình vừa nghe thấy.
Qua hồi lâu.
Lý Đình Diên hít sâu một hơi.
Từ cổ họng mới miễn cưỡng bật ra âm thanh run rẩy.
“
Ý ngươi là...”
“
Ý ngươi là những lời ấy...”
“
Đều do chính miệng Thôi Trác nói ra?”
Vân Hương thấy sắc mặt nàng trắng bệch.
Cũng không dám nói thêm.
Nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.
Lý Đình Diên ngơ ngác nhìn nàng.
Hai vai căng cứng.
...
Nếu nàng vẫn là cô nhi như trước.
Vậy cho dù gả cho một bách tính bình thường.
Cuộc sống sau này cũng chỉ là nam cày nữ dệt.
Bình bình đạm đạm mà sống hết một đời.
Thế nhưng hiện giờ.
Nàng đã mang danh nghĩa nữ nhi của Thôi gia.
Có Thôi gia làm nhà mẹ đẻ.
Hôn sự của nàng tất nhiên phải tuân theo lệnh của phụ mẫu.
Phải có mai mối chính thức.
Nếu không.
Sẽ bị người đời coi là vô môi cẩu hợp.
Mà Thôi Trác...
Có phải cũng đã sớm tính tới điều đó rồi hay không?
...
Lý Đình Diên đột nhiên muốn cười.
Nàng chậm rãi nhắm mắt lại.
“
Cô nương...”
Vân Hương nhỏ giọng gọi.
Qua thật lâu.
Lý Đình Diên mới mở mắt ra lần nữa.
Nàng ngồi cứng đờ tại chỗ.
Ánh mắt nhìn về khoảng không phía trước.
Mờ mịt.
Trống rỗng.
Giống như mọi thứ đều không còn chân thực nữa.
“
Thế t.ử...”
Khóe môi tái nhợt khẽ cong lên.
“
Thế t.ử quản lý cả Thôi gia lớn như vậy.”
“
Mọi quyết định của người...”
“
Đều là vì đại cục.”
Nàng chớp mạnh mắt mấy lần.
Ép lui sự chua xót đang dâng lên nơi hốc mắt.
Không biết là đang nói với Vân Hương.
Hay đang cố thuyết phục chính bản thân mình.
“
Những lời người nói.”
“
Chắc chắn đều có nguyên nhân của người.”
Nàng quay đầu nhìn Vân Hương.
Khẽ cười.
“
Ta đã là người của Thôi gia.”
“
Vậy nên phải tuân theo.”
“
Người cũng là...”
Giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng.
Ngay cả chính nàng cũng không còn chút tự tin nào.
“
...Người cũng là vì tốt cho ta.”
...
Qua khoảng thời gian ở chung.
Vân Hương và Vân Xảo đã vô cùng thân thiết với Lý Đình Diên.
Dù vẫn giữ quy củ chủ tớ.
Nhưng suy cho cùng.
Các nàng cũng chỉ là những cô nương mười mấy hai mươi tuổi.
Ở cạnh nhau lâu ngày.
Khó tránh khỏi nảy sinh tình cảm.
Nhìn bộ dạng hiện giờ của Lý Đình Diên.
Trong lòng Vân Hương cũng thấy xót xa.
Lý cô nương hiểu lễ.
Biết điều.
Lại đã mất phụ mẫu.
Phải nương nhờ dưới mái nhà người khác.
Mà Thế t.ử...
Dường như quá nghiêm khắc với nàng rồi.
Vân Hương do dự hồi lâu.
Cuối cùng vẫn nhỏ giọng nói:
“
Hay là...”
“
Hay là cô nương tới gặp Thế t.ử đi?”
“
Hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”
Lý Đình Diên nhẹ nhàng lắc đầu.
“
Không cần đâu.”
Nàng quay lại nhìn Vân Hương.
Khóe môi khẽ nhếch lên.
“
Ta không sao.”
...
Tối hôm đó.
Lý Đình Diên không dùng cả bữa tối.
Tự nhốt mình trong phòng.
Vân Hương và Vân Xảo không yên lòng.
Hai người thay phiên nhau canh giữ ngoài cửa.
Không dám rời nửa bước.
Ngọn nến trong phòng sáng suốt cả một đêm.
...
Mãi tới sáng hôm sau.
Khi mặt trời đã lên cao.
Cánh cửa phòng mới bất ngờ mở ra.
Lý Đình Diên đứng ở cửa.
Đôi mắt sưng đỏ rõ rệt.
Nàng gọi Vân Xảo lại gần.
Lặng lẽ nhìn nàng ấy.
Ánh mắt đầy giằng xé.
Vân Xảo thấy vậy.
Trong lòng thấp thỏm không yên.
Đang định mở miệng hỏi.
Thì đột nhiên nhìn thấy vẻ mặt của Lý Đình Diên thay đổi.
Giống như vừa đưa ra một quyết định cực kỳ trọng đại.
Giọng nói cũng trở nên kiên định.
“
Ngươi có thể giúp ta dò hỏi một chút không?”
“
Về vị Tống công t.ử ở bên cạnh Thế t.ử...”
“
Tức Tống Duật Từ ấy...”
Lời nói bỗng ngừng lại.
Lý Đình Diên im lặng một lúc.
Rồi khẽ thở dài.
Ngày kia...
Chính là kỳ Xuân Vi rồi.
Nàng lắc đầu.
“
Thôi vậy.”
“
Đợi sau khi Xuân Vi kết thúc rồi hãy nói.”
...
Kỳ Xuân Vi của Đông Chu được tổ chức vào ngày mồng năm tháng tư.
Kéo dài liên tiếp ba ngày.
Sau khi kỳ thi kết thúc.
Thôi Trác với thân phận một trong những vị chủ khảo.
Được Thánh thượng giữ lại trong cung.
Từ chỗ Thôi phu nhân.
Lý Đình Diên nghe ngóng được tin tức.
Rằng trong mấy ngày tới.
Có lẽ chàng sẽ không trở về phủ.
Nàng bảo Vân Hương giúp mình chải đầu trang điểm cẩn thận.
Sau đó cầm lấy tin tức về hành tung của Tống Duật Từ mà Vân Xảo đã dò hỏi được.
Rời khỏi phủ.
Hôm nay.
Tống Duật Từ sẽ cùng các đồng song tới dự tiệc xã giao tại
Tụ Hưng Tửu Lâu
.
Lý Đình Diên cố ý chọn lúc giờ Dậu xuất môn.
Dặn phu xe đưa xe ngựa dừng ở bên bức tường đối diện Tụ Hưng Tửu Lâu.
Đợi tính toán thời gian thấy đã gần tới lúc.
Nàng mới bước vào t.ửu lâu.
...
Lý Đình Diên chọn một gian nhã phòng cách khá xa chỗ Tống Duật Từ và các đồng song.
Nàng lấy một thỏi bạc đưa cho tiểu nhị.
Nhờ hắn mời Tống Duật Từ tới đây một chuyến.
Chẳng bao lâu sau.
Bên ngoài truyền tới tiếng bước chân.
Lý Đình Diên lập tức đứng bật dậy khỏi ghế.
Đôi mắt chăm chú nhìn về phía cửa.
Nhịp tim không tự chủ được mà tăng nhanh.
Lòng bàn tay siết c.h.ặ.t.
Đầy mồ hôi lạnh.
...
Tống Duật Từ cũng không ngờ.
Người tìm mình lại là Lý Đình Diên.
Lúc bước vào.
Chàng thực sự sửng sốt một chút.
Nhưng rất nhanh.
Chàng đã lấy lại bình tĩnh.
Quay người lại.
Mỉm cười cảm tạ tiểu nhị.
Trước khi tiểu nhị rời đi.
Chàng còn không quên dặn dò:
“
Mong tiểu nhị ca giúp giữ kín chuyện hôm nay vị cô nương này tới tìm ta.”
Nói rồi.
Tống Duật Từ đặt một thỏi bạc vào tay đối phương.
Đúng lúc tiểu nhị đang cười tươi như hoa.
Chàng lại thong thả bổ sung thêm một câu:
“
Nếu việc này bị tiết lộ ra ngoài.”
“
Chỉ e hậu quả khó mà gánh nổi.”
Sắc mặt tiểu nhị lập tức thay đổi.
Hắn làm việc trong t.ửu lâu nhiều năm.
Đương nhiên nghe hiểu ý uy h**p trong lời nói của vị khách này.
Hắn vội vàng siết c.h.ặ.t thỏi bạc.
Liên tục gật đầu.
Cam đoan tuyệt đối sẽ không tiết lộ nửa lời.
Tống Duật Từ mỉm cười.
Chắp tay hành lễ với hắn.
“
Như vậy.”
----------------------------------------------------------
