Cùng Huynh Trưởng Một Đêm Xuân Phong - Phần 2 (stt3) - Chương 35: Chương 75
Cập nhật lúc: 07/07/2026 10:06
Lạnh lùng nhìn Thẩm Trú.
“
Thẩm công t.ử cảm thấy năm đó chưa bị một cái tát đủ đau sao?”
Sắc mặt Thẩm Trú lập tức thay đổi.
Chuyện năm đó.
Hắn nhớ rất rõ.
Khi ấy hắn từng giúp Quách Phàn chặn đường Lý Đình Diên.
Kết quả bị nàng tát thẳng một cái.
Đến giờ vẫn còn nhớ.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại.
Chuyện đó thật sự không thể hoàn toàn trách hắn.
Ngay từ đầu.
Hắn vốn chẳng coi trọng loại người như Quách Phàn.
Sở dĩ qua lại với hắn.
Chỉ vì trong tay Quách Phàn thường có nhiều đồ chơi mới lạ.
Khoảng thời gian ấy.
Quách Phàn ngày nào cũng khoe khoang rằng hắn và Lý Đình Diên lưỡng tình tương duyệt.
Cho nên lần đó nhìn thấy Quách Phàn chặn đường nàng.
Thẩm Trú còn tưởng chỉ là đôi tình nhân đang cãi nhau.
Hắn còn cho rằng mình đang giúp bạn bè giải quyết chuyện tình cảm.
Ai ngờ cuối cùng lại ăn nguyên một cái tát.
Về sau.
Sau khi biết rõ chân tướng.
Có lần Quách Phàn lại tới gây phiền phức cho nàng.
Thẩm Trú còn âm thầm giúp nàng một phen.
Chỉ tiếc.
Tiểu cô nương kia hoàn toàn không lĩnh tình.
Vẫn coi hắn là đồng bọn của Quách Phàn.
Mà với tính cách kiêu ngạo của Thẩm Trú.
Hắn cũng lười giải thích.
Thẩm Trú ho khan một tiếng.
Hừ lạnh.
“
Nếu Lý cô nương đã nhắc tới chuyện đó.”
“
Vậy hôm nay chúng ta không ngại nói cho rõ ràng...”
“
Nói rõ cái gì?”
Lý Đình Diên lạnh lùng nhìn hắn.
“
Nói ngươi tiếp tay cho kẻ ác, ức h**p người khác?”
“
Hay nói ngươi không biết lễ số, va chạm xe ngựa rồi còn nhìn người mà cư xử?”
Nói xong.
Nàng tiến lên một bước.
Khí thế sắc bén.
Không hề lép vế.
“
Nếu hôm nay bước xuống xe là Thôi phu nhân.”
“
Chỉ sợ ngươi đã đổi sang bộ mặt khác rồi nhỉ?”
“
Các ngươi những công t.ử thế gia quyền thế ấy...”
“
Cái gì cũng có.”
“
Chỉ thiếu giáo dưỡng thôi sao?”
“
Ngươi...”
“
Ta thế nào?”
Lý Đình Diên hừ một tiếng.
Lời nói nối tiếp lời nói.
Hoàn toàn không cho Thẩm Trú cơ hội chen vào.
“
Nếu Thẩm công t.ử đã giỏi nhìn người mà đối xử như vậy.”
“
Thì cũng đừng quên.”
“
Hiện giờ ta cũng là người của Thôi gia.”
“
Gia thế Thẩm gia vốn còn kém Thôi gia một bậc.”
“
Vậy gặp ta.”
“
Có phải Thẩm công t.ử cũng nên hành một đại lễ hay không?”
“
Phụt—”
Ngay khi lời nàng vừa dứt.
Phía sau bỗng vang lên một tiếng cười nhịn không được.
Lý Đình Diên ngẩn người.
Theo tiếng cười quay đầu lại.
Nhưng ngay khi nhìn rõ người tới.
Sắc mặt nàng lập tức cứng đờ.
Máu trên mặt cũng rút sạch.
Chỉ thấy ở góc phố cách đó không xa.
Có hai người đang đứng.
Một người là Thôi Trác.
Người còn lại là Tống Duật Từ.
Cả hai đều đang nhìn về phía này.
Ánh mắt Thôi Trác sâu trầm.
Không nhìn ra cảm xúc.
Nhưng không hiểu vì sao.
Lý Đình Diên lại cảm thấy dường như chàng đang cố sức kiềm chế điều gì đó.
Thấy nàng quay đầu.
Tống Duật Từ còn khẽ thi lễ.
Mỉm cười nói:
“
Xin lỗi Lý cô nương.”
“
Tống mỗ không cố ý bật cười.”
“
Chỉ là cô nương tài trí nhanh nhạy.”
“
Lại ăn nói sắc sảo.”
“
Thật khiến Tống mỗ bội phục.”
Nghe hắn nói vậy.
Gương mặt vừa tái đi của Lý Đình Diên lại từ từ đỏ lên.
Vẻ xấu hổ hiện rõ trên mặt.
Từ trước tới nay.
Nàng chưa từng mượn danh nghĩa Thôi phủ để ra ngoài thị uy.
Hôm nay cũng chỉ vì gặp phải Thẩm Trú.
Bất đắc dĩ mới lấy Thôi gia ra ép hắn.
Ai ngờ.
Chỉ đúng một lần ấy.
Lại bị chính chủ nghe thấy.
Mà còn là vào lúc nàng không muốn gặp Thôi Trác nhất.
Lý Đình Diên lúng túng siết nhẹ tay áo.
Cúi đầu hành lễ với hai người.
Nhưng ánh mắt lại chỉ nhìn về phía Tống Duật Từ đứng bên cạnh Thôi Trác.
Khẽ cong môi.
“
Tống công t.ử quá khen rồi.”
Tống Duật Từ cũng nhận ra sự ngượng ngùng của nàng.
Liền mang theo vài phần áy náy nói:
“
Là Tống mỗ thất lễ.”
Nói xong.
Hắn tiến lên hai bước.
Giữ khoảng cách vừa phải.
Rồi ôn hòa hỏi:
“
Từ lần chia tay ở Tùng Nguyệt Cư hôm ấy.”
“
Đã nhiều ngày không gặp.”
“
Không biết Lý cô nương gần đây có khỏe không?”
Thật ra lần gặp mặt ở Tùng Nguyệt Cư hôm đó.
Ngoài chuyện bị Thôi Trác phạt đứng.
Nàng và Tống Duật Từ trò chuyện khá hợp ý.
Thậm chí còn có cảm giác tri kỷ tương tri.
Bởi vậy lúc này nghe hắn hỏi thăm.
Trong lòng Lý Đình Diên cũng bất giác mềm đi đôi chút.
Lý Đình Diên đang định đáp lời.
Bỗng cảm thấy ánh mắt của Thôi Trác phía đối diện trầm xuống thêm vài phần.
Trong ánh mắt ấy không còn chút nhiệt độ nào.
Tim nàng bất giác thắt lại.
Ngay sau đó.
Không biết là vì tức giận hay vì nguyên nhân gì khác.
Nàng ngẩng đầu lên.
Nở một nụ cười còn rạng rỡ hơn với Tống Duật Từ.
“
Mọi việc đều rất tốt.”
“
Xuân Vi sắp tới rồi.”
“
Đình Diên cũng chúc Tống công t.ử thuận buồm xuôi gió.”
“
Đỗ đạt vẻ vang.”
“
Giành được vị trí đứng đầu.”
“
Chậc...”
Bên cạnh.
Thẩm Trú khoanh tay trước n.g.ự.c.
Ánh mắt đảo qua đảo lại giữa nàng, Thôi Trác và Tống Duật Từ.
Một lúc sau.
Hắn đột nhiên bật cười xen vào:
“
Lý cô nương.”
“
Chẳng phải cô luôn miệng nói tới lễ số sao?”
“
Sao ngay cả việc hành lễ vấn an huynh trưởng của mình cũng không có?”
“
Đó chính là lễ số của cô sao?”
Lý Đình Diên hoàn toàn không ngờ Thẩm Trú lại đột nhiên nhắc tới chuyện này.
Gương mặt lập tức đỏ bừng.
Nàng quay đầu.
Trừng mắt nhìn tên đầu sỏ thích xem náo nhiệt kia.
Chỉ hận không thể lao tới xé nát cái miệng của hắn.
“
Ngươi trừng ta làm gì?”
Thẩm Trú càng cười càng vui vẻ.
“
Này, Minh Hành.”
“
Muội muội ngươi nàng—”
“
Đi theo ta.”
Một giọng nói trầm thấp đột nhiên vang lên.
Cắt ngang lời hắn.
Không biết từ lúc nào.
Thôi Trác đã đi tới bên cạnh Lý Đình Diên.
Hơi thở mang theo hương gỗ tùng thoang thoảng lướt qua bên tai nàng.
Giọng nói của nam nhân rất thấp.
Không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào.
Nhưng lại mạnh mẽ chen vào giữa cuộc đối thoại của nàng và Thẩm Trú.
Lý Đình Diên lập tức cứng đờ.
...
Thôi Trác đi lên phía trước hai bước.
Rồi quay đầu lại.
Dường như chàng đã sớm đoán được nàng không theo kịp.
Cho nên trên mặt không hề có vẻ bất ngờ.
Chỉ lặng lẽ nhìn nàng.
Ánh mắt sâu thẳm.
U ám.
Mang theo khí thế lạnh lẽo khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Giống như một thợ săn đầy kiên nhẫn.
Lẳng lặng chờ con mồi tự mình bước vào cạm bẫy.
Không thúc ép.
Nhưng lại khiến người khác cảm nhận được áp lực vô hình.
Bên cạnh.
Tống Duật Từ nhìn cảnh tượng ấy.
Đáy mắt hiện lên vẻ suy tư.
Còn Thẩm Trú vẫn khoanh tay đứng đó.
Nụ cười phóng túng trên môi khiến người ta chỉ muốn đ.á.n.h cho một trận.
Ánh mặt trời nóng rực.
Người trên phố qua lại tấp nập.
Thế nhưng sự náo nhiệt xung quanh dường như hoàn toàn tách biệt khỏi mấy người bên cạnh xe ngựa.
“
Huynh trưởng...”
Lý Đình Diên khẽ gọi.
“
Ta nói.”
Thôi Trác nhìn nàng.
Giọng nói chậm rãi.
Nặng nề từng chữ.
“
Đi theo ta.”
“
Lên xe.”
Có những người.
Chỉ khi nổi giận người khác mới nhận ra.
Nhưng cũng có những người.
Không cần nổi giận.
Chỉ cần một ánh mắt.
Đã đủ khiến người khác sinh lòng sợ hãi.
Thôi Trác chính là kiểu người thứ hai.
----------------------------------------------------------
