Cùng Huynh Trưởng Một Đêm Xuân Phong - Phần 2 (stt3) - Chương 12: Chương 52
Cập nhật lúc: 30/06/2026 07:01
Thôi Trác bất động thanh sắc dời mắt đi.
Bàn tay đặt sau lưng khẽ vê nhẹ đầu ngón tay.
Giọng nói vẫn thản nhiên:
“
Mấy hôm trước hộp son ta sai người đưa tới.”
“
Sau này dùng loại đó.”
Lý Đình Diên ngơ ngác một lúc.
Sau đó mới chậm chạp hiểu ra rốt cuộc chàng đang nói chuyện gì.
Hai vai nàng lập tức thả lỏng.
Trong lòng cũng âm thầm thở phào một hơi.
Thì ra là chuyện này.
Mấy ngày nay vì Chương trình học quá nặng.
Ngày nào nàng cũng bận đến choáng váng đầu óc.
Sáng nay lại ngủ quá giờ.
Sợ hai vị ma ma đợi lâu.
Nàng tiện tay cầm một hộp son trên bàn rồi dùng luôn.
Không ngờ lại chọn nhầm màu.
Nàng nhớ hôm đó trên xe ngựa.
Thôi Trác từng nói với nàng.
Thôi gia luôn nghiêm giữ lễ giáo.
Nữ quyến Thôi gia cũng nên có phong thái thanh nhã nơi rừng trúc.
Không thích hợp trang điểm quá mức diễm lệ.
Mà sau đó.
Chàng cũng quả thật thường xuyên sai người đưa tới rất nhiều loại son mới.
Chưa từng bạc đãi nàng.
Chuyện lần này đúng là do nàng sơ ý.
Mà với thân phận gia chủ Thôi phủ, đồng thời là huynh trưởng của nàng hiện tại.
Việc chàng nhắc nhở nàng cũng là chuyện nên làm.
Lý Đình Diên hơi cúi đầu.
Thái độ nhận lỗi vô cùng thành khẩn:
“
Là Đình Diên sơ suất.”
“
Huynh trưởng có thể chờ một lát được không?”
“
Ta sẽ đi thay màu son ngay.”
“
Không cần——”
Ánh mắt Thôi Trác nhanh ch.óng lướt qua đôi môi nàng.
Lý Đình Diên hoàn toàn không chú ý tới sóng ngầm cuộn trào nơi đáy mắt chàng.
“
Hôm nay.”
“
Cứ dùng màu này đi.”
Lý Đình Diên hơi kinh ngạc.
Nhưng thấy thần sắc chàng vẫn bình thường.
Nàng cũng không suy nghĩ nhiều.
Chỉ cho rằng chàng không muốn chờ lâu.
Một khắc sau.
Đợi tới khi đã ngồi trên xe ngựa xuất phủ.
Lý Đình Diên mới phát hiện suy nghĩ ban nãy của mình sai đến mức nào.
Lần xuất phủ này.
Ngoài nàng và Thôi Trác ra.
Liễu thị của Nhị phòng cùng nhi t.ử của bà.
Ngoài ra còn có mấy vị biểu thân ở xa.
Tất cả đều cùng đi.
Cả đoàn người rầm rộ đông đúc.
Muốn náo nhiệt bao nhiêu thì có bấy nhiêu.
Có thể nói.
Ngoại trừ Thôi phu nhân vì đau đầu, còn Ôn thị ở lại hầu bệnh.
Thì nữ quyến trong Thôi phủ gần như đã xuất động toàn bộ.
“
Cô nương đang nhìn gì vậy?”
Vân Hương thấy Lý Đình Diên vén rèm xe nhìn về phía trước đội ngũ.
Không khỏi tò mò hỏi.
Đoàn xe của Thôi gia rất dài.
Phía trước nhất là xe ngựa của Thế t.ử.
Ngay phía sau là xe ngựa của bọn họ.
Sau đó lần lượt là xe của Liễu thị cùng những người thuộc Nhị phòng.
“
Cô nương đang nhìn Thế t.ử sao?”
Lý Đình Diên không phủ nhận.
Dù sao phía trước cũng chẳng còn ai khác.
Nếu nàng cố phủ nhận.
Ngược lại lại có cảm giác giấu đầu lòi đuôi.
Nàng khẽ gật đầu, hỏi:
“
Thôi phủ năm nào vào thời điểm này cũng tới biệt trang sao?”
“
Vâng ạ.”
Vân Xảo không nhịn được vẻ hớn hở, vội vàng đáp lời:
“
Đầu tháng Ba hằng năm là lúc suối nước nóng trong biệt trang tốt nhất đấy ạ. Nghe nói vào thời điểm này ngâm mình một lần có thể hoạt huyết sinh cơ, dưỡng nhan ích sắc, tiêu trừ bách bệnh nữa.”
“
Còn nữa nha...”
Vân Xảo đầy vẻ tự hào nói:
“
Suối nước nóng ở trang t.ử của chúng ta còn cùng một nguồn với suối nước nóng của bệ hạ đấy ạ. Trong triều có biết bao đại thần, vậy mà bệ hạ lại chỉ ban phần vinh sủng độc nhất này cho Thế t.ử nhà chúng ta thôi!”
“
Ngươi đừng quên, còn có Tĩnh Thù công chúa nữa.”
Vân Hương lên tiếng bổ sung.
Đầu ngón tay Lý Đình Diên khẽ run lên.
“
Tĩnh Thù công chúa?”
“
Vâng ạ.”
Vân Hương đáp:
“
Biệt trang của chúng ta nằm trong một khu rừng suối nước nóng. Ngoài Ngự Long Biệt Trang của bệ hạ và Di Hòa Sơn Trang của Thôi phủ, còn có Tĩnh Nhã Uyển của Tĩnh Thù công chúa nữa.”
“
Chỉ là những năm trước công chúa theo phò mã đi tới đất phong, nên Tĩnh Nhã Uyển cũng bị bỏ không. Đã rất lâu rồi không còn ai nhắc tới nữa.”
Nói rồi, nàng rót một chén trà đưa cho Lý Đình Diên.
“
Có điều nói cũng lạ.”
“
Đối với chuyện tới biệt trang mỗi năm, Thế t.ử nhà chúng ta từ trước tới nay đều không tham gia, chỉ phái phủ binh đi theo hộ tống mà thôi.”
“
Thế nhưng lần này ngài ấy lại hiếm hoi đích thân đi cùng.”
Vân Xảo ghé sát lại.
Nàng chớp chớp mắt đầy thần bí:
“
Hay là... vì năm nay Tĩnh Thù công chúa đã trở về?”
“
Suỵt... Ngươi còn dám nói lung tung!”
Vân Hương vội bịt miệng nàng lại.
Theo bản năng còn liếc nhìn về phía trước.
“
Chuyện giữa Thế t.ử và công chúa đều là chuyện của mấy năm trước rồi. Bây giờ ngươi vẫn còn dám nhắc tới sao?”
Vân Xảo không phục, kéo tay Vân Hương xuống.
“
Nhưng mấy hôm trước lúc ta đi lấy than, rõ ràng nhìn thấy công chúa tới phủ chúng ta.”
“
Ngài ấy được Trương Thịnh trực tiếp dẫn tới Tùng Nguyệt Cư.”
“
Nếu không phải tới tìm Thế t.ử thì còn có thể tìm ai nữa?”
“
Hơn nữa ta thấy công chúa hiện giờ sống cảnh góa cư, Thế t.ử lại chưa thành thân.”
“
Hai người trai tài gái sắc.”
“
Đẹp đôi biết bao nhiêu!”
Có lẽ vì đã thân thiết với Lý Đình Diên hơn trước.
Nên ở trước mặt nàng, hai nha hoàn cũng thả lỏng hơn rất nhiều.
Đặc biệt là Vân Xảo.
Lời nói cũng nhiều hơn hẳn.
Vân Hương không lên tiếng.
Nhưng đối với những lời Vân Xảo vừa nói, nàng cũng không phủ nhận.
Thật ra từ rất lâu trước đây.
Lý Đình Diên đã biết quan hệ giữa Thôi Trác và Tĩnh Thù công chúa vô cùng thân cận.
Trước kia mỗi lần tới Thôi phủ tìm Thôi Nguyệt Dao.
Nàng thường xuyên nhìn thấy bóng dáng của Tĩnh Thù công chúa.
Khi ấy.
Nàng chỉ là nữ nhi của một vị tiểu quan không đáng chú ý.
Mà hai người kia lại giống như vầng trăng sáng treo nơi trời cao.
Cho dù nàng có ngẩng đầu nhìn lên.
Cũng phải chờ bọn họ rủ lòng thương mà liếc nhìn một cái.
Nàng mới có thể lọt vào mắt họ.
Niềm vui mừng vừa mới âm thầm dâng lên trong lòng Lý Đình Diên.
Chậm rãi chìm xuống.
Nàng nâng chén trà trong tay.
Khẽ nhấp một ngụm.
Không nói gì.
Vân Hương và Vân Xảo thấy nàng dường như không có hứng thú với chuyện của Thế t.ử và công chúa.
Hai người cũng hiểu ý đổi sang chủ đề khác.
Bắt đầu kể cho nàng nghe một số chuyện thú vị ở biệt trang.
Xe ngựa đi mãi tới cuối giờ Thân.
Cuối cùng cũng tới trước cổng biệt trang.
Lý Đình Diên theo mọi người bước xuống xe.
Nàng ngẩng đầu nhìn lên.
Trên cổng lớn cao rộng treo một tấm biển sơn son.
Dưới ánh chiều vàng rực.
Bốn chữ “Di Hòa Sơn Trang” hiện lên mạnh mẽ như rồng bay phượng múa.
Biệt trang này được xây dựng trên sườn núi ở vùng ngoại ô kinh thành.
Lại nằm gần Hoàng gia Liệp Trường.
Bởi vậy cực kỳ thanh tĩnh và thích hợp để nghỉ dưỡng.
Phong cảnh trong trang cũng lấy sự thanh nhã làm chủ.
Nhưng nếu quan sát kỹ.
Lại có thể nhìn ra tâm tư tinh xảo của người đã bố trí nơi này.
Dọc theo con đường lát đá xanh tiến về phía trước.
Cây cối um tùm.
Mỗi bước đi lại là một cảnh sắc khác biệt.
Đình đài lầu các phân bố hài hòa.
Xa gần đan xen.
Khắp nơi đều có rèm sa nhẹ nhàng tung bay.
Ánh đèn l.ồ.ng thấp thoáng như bóng nước.
Xa xa là mặt hồ mênh mang vạn khoảnh.
Mây trôi như tranh vẽ.
Toàn bộ biệt trang vừa mang vẻ văn nhã.
Lại vừa lộ ra sự tinh mỹ và khí phách khác thường.
Mọi người tiếp tục đi sâu vào trong.
Liễu thị cùng những người khác đều dẫn theo nha hoàn, ma ma của mình trở về viện t.ử đã được an bài từ trước.
Chỉ có một mình Lý Đình Diên.
Suốt cả quãng đường đều thấp thỏm đi theo sau lưng Thôi Trác.
Mãi đến khi trên con đường chỉ còn lại hai người.
Nàng mới do dự mở miệng:
“
Huynh trưởng, ta...”
“
Những phòng khác trong trang hiện vẫn chưa thu dọn xong.”
Thôi Trác thản nhiên lên tiếng.
“
Đêm nay.”
“
Muội sẽ ở cùng một viện với ta.”
Thôi Trác đứng trên con đường lát đá xanh.
Dáng người cao ráo, khí độ xuất chúng.
Phong thái tuấn mỹ, thế gian hiếm thấy.
----------------------------------------------------------
