Công Chúa Giả Bị Nghe Lén Tâm Thanh, Cả Triều Văn Võ Đồng Loạt Hóng Drama - Chương 307: Thần Có Tội!!

Cập nhật lúc: 07/05/2026 18:08

“Bệ hạ!!” Lại bộ Thượng thư Trữ Đống đột nhiên gào lên khản cổ, khiến Tư Cửu đã trải qua vô số sóng to gió lớn cũng phải run lên một cái.

“Thần có tội!!”

Quần thần không phản ứng nhanh nhạy bằng Trữ Đống, lại bị cướp mất tiên cơ biểu cảm cứng đờ, đồng t.ử cũng theo đó mà chấn động vài cái!

Vì chút bạc, đều… đều bắt đầu thỉnh tội cho mình rồi?!

Đường đua đòi tiền này, có phải là quá cuốn rồi không?!!

Trữ Đống biểu cảm bi thống, mắt nhìn thẳng, coi đám đồng liêu xung quanh như từng củ cải trắng, nội tâm không chút xúc động.

Ánh mắt Giang Yến Xuyên chớp động, chậm rãi mở miệng: “Trữ khanh có tội gì?”

“Khúc Xuân Tri huyện có thể làm mưa làm gió ở nơi này mấy năm, khiến bách tính địa phương chìm trong nước sôi lửa bỏng, hoàn toàn không bị người ngoài biết đến, chuyện này suy cho cùng, là do công tác khảo hạch quan viên các nơi của Lại bộ ta chưa làm đến nơi đến chốn,” Trữ Đống giọng nói nghẹn ngào, vén vạt áo dài, quỳ thẳng xuống đất, “Thần, khó từ chối trách nhiệm!”

Trữ Đống ngoài mặt bi ai, thực chất, hạt châu bàn tính trong lòng sắp b.ắ.n cả vào mặt mọi người.

Huống hồ, tên Khúc Xuân Tri huyện này khi làm quan còn coi như cần mẫn, cuộc sống của bách tính nơi đây tuy không trù phú bằng những vùng đất đầu mối giao thông, nhưng đại khái cũng coi như an cư lạc nghiệp ——

Hắn chỉ là đích thân bồi dưỡng một đám phản tặc, và câu cá chấp pháp mà thôi, cho nên quan viên Lại bộ không thể phát hiện ra, cũng coi như có thể thông cảm được.

Minh Trạch Đế thưởng phạt phân minh, tuyệt đối sẽ không vì chuyện này mà giáng tội.

Trữ Đống am hiểu đạo lý này, lúc này mới sinh ra kế này.

Quan viên có mặt từng người đều là cáo già chốn quan trường, gần như ngay khoảnh khắc câu nói này rơi xuống, đã đoán được hướng đi của cốt truyện tiếp theo ——

Sau khi Minh Trạch Đế xá tội cho Trữ Đống, Trữ Đống đau đớn rút kinh nghiệm, tuyên bố hắn nhất định sẽ lấy đó làm bài học, tăng cường khảo hạch quan viên các nơi sau này, cho dù quan viên Lại bộ có khổ có mệt đến đâu, cũng quyết không để bách tính Đại Thụy sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng như vậy, nhưng…

Cần tiền.

Quan viên Lại bộ đi thăm hỏi các nơi, cần tiền.

Quan viên Lại bộ trừ tệ nạp mới, cần tiền.

Từng cọc từng việc, đều cần tiền.

Quan viên có mặt đau răng mà “Tss——” một tiếng: Quả nhiên là một ván cờ lớn!

Đám đòi tiền các ngươi, thủ đoạn đều thật bẩn thỉu nha!!

“Ừm,” Giang Yến Xuyên gật gật đầu, “Lời Trữ khanh nói, ngược lại cũng có vài phần đạo lý.”

Quần thần có mặt: “…”

Trữ Đống: “???”

Chuyện này không giống với cốt truyện bọn họ đã nghĩ sẵn nha?!

Dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của mọi người, Giang Yến Xuyên rũ mắt liếc nhìn tiểu gia hỏa bên cạnh một cái, cười khẽ một tiếng: “Đã như vậy, Trữ khanh còn có trần tình gì không?”

Quần thần có mặt: “…”

Hiểu rồi.

“Bệ hạ! Trữ đại nhân tuy có thất chức, nhưng từ khi nhậm chức đến nay hắn luôn cần mẫn có thừa, còn mong Bệ hạ có thể giơ cao đ.á.n.h khẽ nha!” Lôi Chí Tân hai đầu gối cong xuống, theo sát quỳ xuống bên cạnh Trữ Đống.

“Bệ hạ —— Trữ đại nhân lần này quả thực có trách nhiệm quản lý cấp dưới không nghiêm, nhưng nhiều năm qua, hắn gà gáy đã dậy, đội trăng mà về, làm quan cần cù liêm khiết, không bao giờ tham công vơ vét của cải, thần, thần còn từng nhiều lần nhìn thấy, Trữ đại nhân mỗi ngày chỉ lấy lương thực thô lót dạ…” Lời nói của Chử Gia Hứa vừa vặn dừng lại ở đây, một câu điểm trúng chủ đề.

“Hu hu hu Trữ đại nhân đây mới thực sự là lo nước thương dân nha… Thần tin rằng, Trữ đại nhân nếu như có đủ nhân lực vật lực, nhất định có thể khiến tham quan trong thiên hạ không còn chỗ trốn!” Nguyên Lương Bình mấy lần nghẹn ngào, đưa tay lau đi giọt nước mắt nóng hổi không hề tồn tại nơi khóe mắt.

Mọi người muôn vàn không muốn tranh thủ bạc cho “đối thủ cạnh tranh”, nhưng cũng chỉ đành nghiến răng nghiến lợi phối hợp, trọng điểm trong lời nói đều rơi vào hai chữ “thiếu tiền”, ý vị ám chỉ vô cùng rõ ràng.

Có điều, nhiều lời thoái thác như vậy, đều không bằng một tiếng của tiểu gia hỏa ——

“Phụ hoàng~” Giang Ánh Trừng nắm c.h.ặ.t ống tay áo của mỹ nhân phụ hoàng nàng, căng thẳng lắc qua lắc lại, “Đừng trách tội Trữ bá bá nha ——”

Công phu bề ngoài chốn quan trường không ai coi là thật, ngoại trừ Giang Ánh Trừng.

Nàng thực sự tưởng rằng Trữ bá bá mà nàng rất thích lần này đang nghiêm túc thỉnh tội, cũng thực sự lo lắng Trữ bá bá của nàng sẽ vì vậy mà gặp họa.

【Hu hu hu Trữ bá bá là một vị quan rất tốt rất tốt nha…】

Nghe ra tiếng khóc nức nở trong tâm thanh của tiểu gia hỏa, mọi người đều khựng lại.

Trữ Đống quỳ rạp trên mặt đất, mượn tư thế cúi đầu che giấu ý cười nơi đáy mắt.

Tiểu gia hỏa trong tâm thanh khóc đến thương tâm, khóe môi hắn lại không khống chế được mà nhếch lên hai bên, trong mắt cũng ánh lên những điểm ý cười.

Nàng thực sự đang chân thành lo lắng cho hắn.

Trữ Đống hơi đứng dậy, chuẩn bị vẽ lên dấu chấm hết cho màn kịch này: “Thần ——”

【Hu hu hu, Trữ bá bá cả đời cương trực công chính, kiên thủ nguyên tắc, trong cốt truyện ban đầu, Tứ ca sau này mấy lần muốn nhét nhân thủ của mình vào triều đường, đều bị Trữ bá bá lấy đủ loại lý do cản lại đó!】

【Có điều, cũng chính vì vậy, Trữ bá bá cuối cùng rơi vào kết cục bị vứt xác nơi hoang dã, hu hu hu Trữ bá bá thật đáng thương ——】

Trữ Đống: “…”

Ý cười trên khóe môi chợt cứng đờ, biểu cảm muốn cười mà không cười được rất kỳ quái.

Trữ Đống gần như dùng hết toàn bộ sức lực, mới không ngẩng đầu lên ngay khoảnh khắc đầu tiên nghe thấy tin tức này, để xác nhận biểu cảm của tiểu gia hỏa lúc này.

Bị vứt xác nơi hoang dã?

Ai?

Hắn sao?!

Tss ——

Thảm như vậy sao?!!

Quần thần có mặt không có sự cố kỵ như vậy, ánh mắt vèo vèo vèo b.ắ.n phá về phía tiểu gia hỏa!

【Nhưng mà… Trừng Trừng đã để Tứ ca và Nhu Quý phi đều bị nhốt lại rồi, cơ thể của Thái t.ử ca ca cũng được Trừng Trừng điều lý đến siêu khỏe mạnh, cốt truyện hẳn là cũng sẽ có sự sai lệch đi!】

Hơn nữa hơn nữa, nàng nhất định sẽ chú ý thật tốt đến cơ thể của mỹ nhân phụ hoàng nàng, tuyệt đối sẽ không để tế tác của địch quốc tiến cung hạ độc thành công, như vậy thì, cũng sẽ không có cốt truyện Tứ ca nàng đăng cơ nữa!

Nghĩ thông suốt điểm này, Giang Ánh Trừng ngửa đầu lên định khóc: “Oa oa oa phụ hoàng người đừng —— Ưm?”

Cái miệng đang há thật to bị một bàn tay bóp lấy, tiếng khóc nức nở còn lại của Giang Ánh Trừng đều bị chặn lại, trong mắt Giang Yến Xuyên mang theo những điểm ý cười, nhưng trong giọng nói lại có vài phần bất đắc dĩ: “Không cho hắn tiền?”

Giang Ánh Trừng: “…”

Giang Ánh Trừng: 【Hả?!】

Không phải là muốn định tội sao?!

Giang Yến Xuyên bình tĩnh quay đầu: “Trữ Đống.”

Trữ Đống vội vàng đáp lời: “Thần có mặt!”

“Nói đi.”

Hai chữ không đầu không đuôi, Trữ Đống lại trong khoảnh khắc liền nghe hiểu.

Hắn thu liễm tâm thần, vội vàng trình bày theo quỹ đạo đã định sẵn.

“Trải qua chuyện này, thần nhất định sẽ rút kinh nghiệm từ vết xe đổ, lập tức sắp xếp…”

Từng hạng mục biện pháp nghe thôi đã thấy rất tốn tiền được Trữ Đống kể ra rành mạch, nghe đến mức trái tim Giang Ánh Trừng cũng theo đó mà thắt lại từng cơn.

【Vậy, vậy những tiền tiền này, cũng chia cho Trữ bá bá một chút đi…】

【Lại bộ cũng không dễ dàng gì…】

Trữ Đống ở trong lòng thở hắt ra một hơi dài.

Cuối cùng cũng thuận lợi đòi được ——

【Nhưng mà ——】

【Lại bộ Thượng thư nha ——】

【Chức vụ béo bở nha ——】

【Sao Trữ bá bá lại sống nghèo túng như vậy nha ——】

【Cái này Trừng Trừng phải khang khang (xem xem)!】

Giọng nói trình bày chợt dừng lại, Trữ Đống sắc mặt kinh hoàng, bất giác giơ một tay lên, từ xa vẫy vẫy vô ích về hướng tiểu gia hỏa ——

Mau dừng tay lại!!!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Công Chúa Giả Bị Nghe Lén Tâm Thanh, Cả Triều Văn Võ Đồng Loạt Hóng Drama - Chương 307: Chương 307: Thần Có Tội!! | MonkeyD