Cô Vợ Quân Nhân Không Dễ Chọc - Chương 417
Cập nhật lúc: 27/03/2026 21:11
Sở Ương Ương lúc này đi qua, “Vui cái gì vậy?
Nói ra đi cho tôi vui cùng với nào!"
“Tần Nam có thể đi miền Nam sớm rồi."
Giang Tiểu Ngải nói một câu, “Cô tìm tôi có việc à?"
“Có!
Chuyện lớn!
Rất nghiêm trọng!"
Vẻ mặt Sở Ương Ương đột nhiên trở nên nghiêm trọng, “Hiên Hiên nói với Chu Lãng là người làm trước đây của nhà nó thường xuyên đ-ánh nó, mắng nó, không cho nó ăn cơm, còn nhốt nó vào chuồng ch.ó."
“Cái gì?"
Giang Tiểu Ngải nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, “Đây là ngược đãi trẻ nhỏ mà!
Hèn chi Hiên Hiên lại không thích nói chuyện như vậy, chứng tự kỷ của nó không chỉ vì không nhìn thấy mà hóa ra trước đây còn có chuyện như vậy nữa."
“Thằng bé không nói với cha mẹ sao?"
Lục Thiếu Lâm hỏi.
“Hiên Hiên nói daddy mami đều rất bận rất bận!
Không có thời gian nói chuyện với nó.
Đây là lời nguyên văn của Hiên Hiên."
Sở Ương Ương thở dài, “Sau này tôi sinh bảo bảo nhất định phải bầu bạn thật nhiều."
“Chuyện này nên thông báo một tiếng cho bên ông chủ Khúc, nếu không cho dù hiện tại Hiên Hiên được đả thông tư tưởng rồi thì sau này vẫn sẽ xảy ra chuyện."
Lục Thiếu Lâm nói.
Giang Tiểu Ngải gật đầu, “Đúng là như vậy."
Sở Ương Ương kéo cánh tay Giang Tiểu Ngải, tiếp tục nói:
“Chu Lãng vẫn đang trò chuyện với Hiên Hiên, tôi nghe thấy xong là tới tìm cô ngay, cô nói xem biết được bệnh căn rồi có phải sẽ dễ điều trị hơn không?"
“Đương nhiên!"
Giang Tiểu Ngải khẳng định, “Dù sao biết được gốc rễ nằm ở đâu thì càng dễ dàng khai thông cho thằng bé."
“Vậy tôi mau về nghe thêm chút nữa."
Sở Ương Ương nói rồi định đi.
Giang Tiểu Ngải ngăn cô lại, “Ương Ương, đừng qua làm phiền, cứ để Chu Lãng ở riêng với Hiên Hiên đi, người đông quá có lẽ nó lại không nói chuyện nữa.
Có thể nói ra tâm sự cũng là đang giải tỏa, có lợi cho tình trạng của nó."
“Đứa nhỏ này mới ba tuổi rưỡi mà có thể ghi nhớ chuyện nửa năm trước, còn có thể diễn đạt ra được, là một đứa bé thông minh."
Giang Tiểu Ngải cảm thán, “Tôi nhất định phải chữa khỏi hoàn toàn cho thằng bé."
“Tiểu Ngải, điện thoại của cô này.
Là từ Dương Thành gọi tới."
Chu Tĩnh Thư đứng ở cửa gọi một tiếng.
Giang Tiểu Ngải thầm nghĩ chắc chắn là ông chủ Khúc gọi tới.
“Vừa hay tôi phải nói chuyện này cho ông chủ Khúc biết, để em gái và em rể ông chủ Khúc điều tra kỹ một chút, tên khốn ngược đãi trẻ nhỏ nhất định không được dễ dàng tha thứ."
Chương 337 Tần Đại Xuyên là một trà xanh
Sau khi Giang Tiểu Ngải nhận được điện thoại của ông chủ Khúc, lập tức kể chuyện của Hiên Hiên cho ông chủ Khúc nghe.
Ngăn cách qua điện thoại cũng có thể cảm nhận được cơn giận của ông chủ Khúc.
“Bác sĩ Tiểu Ngải, những chuyện này của Hiên Hiên, nó ngay cả cha mẹ cũng không nói, cũng không nói cho người làm cậu như tôi biết.
Thực sự là nhờ các người rồi!
Có sự điều trị của cô, có sự khai thông của người anh em Chu Lãng mà cô nói, đó là phúc khí của Hiên Hiên."
Ông chủ Khúc nén cơn giận muốn đi tìm tên người làm đó tính sổ, gửi lời cảm ơn tới Giang Tiểu Ngải.
“Ông chủ Khúc, tình trạng hiện tại của Hiên Hiên rõ ràng đang chuyển biến tốt nhưng vẫn cần điều trị củng cố.
B-éo và Tần Nam có thể gần đây sẽ đi Dương Thành, mà Hiên Hiên còn phải ở lại kinh thành một thời gian, đến lúc đó chồng tôi đi công tác qua sẽ đưa Hiên Hiên theo."
Bên phía ông chủ Khúc vội vàng nói:
“Hiên Hiên ở chỗ cô thì tôi yên tâm vạn phần.
Hôm nay tôi gọi điện tới là muốn hỏi thăm đôi mắt của Hiên Hiên, không ngờ đã nhìn thấy được rồi, tôi thực sự không biết nói gì cho phải nữa."
“Đại ân không lời nào cảm ơn hết được, cái ơn này nhà họ Khúc chúng tôi đều ghi nhớ trong lòng."
Giọng nói ông chủ Khúc có chút nghẹn ngào.
Kết thúc cuộc gọi, Giang Tiểu Ngải lại đi tìm B-éo và Tần Nam, hai người họ biết Hiên Hiên đã có Lục Thiếu Lâm đưa qua, lập tức quyết định mua vé tàu hỏa ngay, cho dù chỉ là vé đứng họ cũng sẵn lòng, chỉ muốn rời khỏi kinh thành càng sớm càng tốt, tránh xa tên súc sinh Tần Đại Xuyên đó để ra ngoài thay đổi tâm trạng.
“Hai người cứ yên tâm đi miền Nam, chuyện bên phía Tần Đại Xuyên đã có chúng tôi để mắt tới."
Giang Tiểu Ngải nhướng mày, mỉm cười xảo quyệt, “Tôi đợi ông ta không sống nổi nữa, tự mình lủi thủi rời đi."
“Vẫn quy cũ cũ, mỗi tối thông điện thoại một lần.
Nếu lão cút rồi thì báo cho bọn tôi biết ngay nhé."
B-éo nói, “Cái lão súc sinh đó thật sự là phiền ch-ết người."
Tần Nam và B-éo rời khỏi kinh thành vào ngày hôm sau, Giang Tiểu Ngải bèn dặn bà Khương nếu Tần Đại Xuyên tới gây chuyện mà đuổi không đi được thì tới tìm cô.
Bà Khương mang vẻ mặt “không sợ hãi gì cả", “Bà mà sợ cái thứ súc sinh đó sao?
Yên tâm đi Tiểu Ngải, lão mà dám tới là bà cầm chổi quất lão luôn."
Giang Tiểu Ngải ngoài miệng khen ngợi bà Khương uy vũ nhưng trong lòng chắc chắn là không thể hoàn toàn yên tâm, bà Khương dù sao cũng là người đã có tuổi.
Vì vậy, Giang Tiểu Ngải mỗi ngày đều dành thời gian qua chỗ bà Khương lượn lờ một vòng, đằng nào cũng ở gần, coi như là đi dạo vậy.
Khoảng chưa đầy một tuần sau, Giang Tiểu Ngải ăn tối xong lại lượn lờ qua đó thì thấy bà Khương đang đứng ở cửa mắng Tần Đại Xuyên:
“Cái thứ súc sinh không bằng này, đừng có tới làm hại Tần Nam nữa.
Mau cút đi!
Tần Nam đi công tác rồi, không có nhà đâu."
Tần Đại Xuyên xách một chiếc túi hành lý cũ nát, mặt mày lấm lem, trông rất t.h.ả.m hại.
Tuy nhiên, cái miệng của lão lại không chịu thua kém, “Đó là căn phòng con gái tôi thuê, cho dù nó không có nhà thì người làm cha như tôi tới ở cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
Cái bà chủ nhà lòng dạ đen tối này có phải muốn tham ô tiền thuê nhà không."
Trong lúc Tần Đại Xuyên nói chuyện đã có ý định xông thẳng vào trong.
“Ông bớt mở mồm nói bừa đi."
Bà Khương cũng không chịu lép vế, chặn cửa lớn lại, “Tần Nam sớm đã đoạn tuyệt quan hệ với cái thứ khốn nạn như ông rồi, tờ báo đoạn tuyệt quan hệ nó còn đưa cho bà một bản đây này, ông mà dám xông vào nhà bà là bà lập tức báo công an bắt ông đi luôn."
Nhà bà Khương và nhà họ Sở ở rất gần nhau, Giang Tiểu Ngải lập tức tới gọi điện thoại báo công an.
Cô phải cho Tần Đại Xuyên một bài học mới được, nếu không mỗi lần chỉ đuổi đi thì lão đúng là hạng mặt dày không sợ bị ném vào nước sôi rồi, cứ trơ trẽn bám lấy ở đây làm ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của bà Khương.
Sau khi Giang Tiểu Ngải báo án liền tới giúp bà Khương đối phó với Tần Đại Xuyên.
Lúc này đúng vào giờ đi dạo sau bữa cơm nên người qua kẻ lại trong ngõ khá đông, người xem náo nhiệt rất nhiều.
Giang Tiểu Ngải bèn cố ý nói:
“Tần Đại Xuyên, ông bị người đàn bà góa chỗ Tiền Môn đ-á rồi sao?
Người ta có phải chê ông không sinh nở được không?"
