
Chém Sạch Cửa Son Mục Nát
Mẫu hậu luôn dạy ta phải lui một bước trước tam hoàng tỷ, bởi trong lòng bà, nàng là chút dấu vết cuối cùng mà dì còn lưu lại nơi nhân thế.
Nhưng lòng ta chưa từng gần gũi với dì, cũng chẳng thể sinh ra yêu mến dành cho tam hoàng tỷ.
Sở dĩ ta biến thành dáng vẻ ngây dại này, là vì năm ấy đã uống bát canh mơ chua do chính dì mang đến.
Con búp bê vải mềm mà mỗi đêm ta phải ôm trong lòng mới ngủ được, sau này bị tam hoàng tỷ lấy đi.
Con mèo nhỏ tròn ú, ngoan ngoãn biết dụi đầu vào tay ta để làm nũng, cũng rơi vào tay tam hoàng tỷ.
Đến cả Từ An Chi, người từng được ta cất trong lòng, từng là người ta thích nhất trên đời, cuối cùng cũng thành phu quân của tam hoàng tỷ.
Ngày bọn họ kết tóc se duyên, đèn đỏ giăng cao khắp lối, sắc vui nhuộm cả cung tường.
Ai nấy đều âm thầm đưa mắt nhìn ta, chờ ta bật khóc, chờ ta đập đồ, chờ ta náo loạn thành trò cười cho thiên hạ.
Nhưng A Doanh đâu có làm vậy.
Ta chỉ lặng lẽ mím môi, giấu một nụ cười rất nhỏ.
May quá, từ nay về sau ta chẳng cần giả bộ yêu thích nam nhân xấu xa kia nữa.








![[quân Hôn] Sau Khi Bị Đồn Vô Sinh, Tôi Gả Cho Chồng Quân Nhân Sinh Một Lần Ba Con](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F69a1b18d6e060fa376e243b2.jpg%3Ftime%3D1772204429515&w=3840&q=75)



