Chàng Tổng Tài Trại Heo Của Tôi - Chương 2
Cập nhật lúc: 09/07/2026 02:00
3.
Trước khi rời đi, tôi chủ động kết bạn WeChat với Lý Vĩ.
“Quầy của tôi ở đây, mọi người đều là bạn bè. Nếu thấy ngon thì lần sau lại ghé nhé.”
Sau khi Lý Vĩ rời khỏi, tôi tiện tay lướt xem vòng bạn bè của cậu ta.
Hóa ra cậu ta cũng từng đi du học, giờ đã trở thành một “hải quy” đầy vẻ oai phong.
Bài đăng gần đây nhất là ảnh chụp buổi họp lớp sau khi cậu ta trở về nước.
Trong bức ảnh tập thể, tôi nhìn thấy Mộc Xuyên, đồng thời còn nhìn thấy…
Lâm Tuyết đang đứng bên cạnh anh ấy.
Nhìn Mộc Xuyên mặc bộ vest được may đo riêng trong ảnh, lòng tôi bỗng khó chịu vô cùng.
Tôi vốn biết sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ thành công, nhưng thật sự không ngờ ngày đó lại đến nhanh đến vậy.
Người ta thường nói, không sợ người yêu cũ tìm được hạnh phúc mới, chỉ sợ người yêu cũ vừa giàu vừa lái xe sang.
Trước kia anh ấy đã đẹp trai, học giỏi, bây giờ lại còn có tiền.
Ông trời ơi, xin người thương con một chút, đóng bớt cho anh ta một cánh cửa sổ được không?
4.
Có lẽ vì ban ngày vô tình gặp lại người quen nên đến tối, tôi cứ không ngừng nhớ về những chuyện trong quá khứ.
Những năm ở bên nhau, tôi và Mộc Xuyên thật ra cũng từng có rất nhiều khoảng thời gian vui vẻ.
Ví dụ như lần đầu tiên ở khách sạn, trên boong chiếc du thuyền của tôi, trong căn biệt thự suối nước nóng của gia đình tôi, cùng với ba lần vô cùng kịch liệt trước lúc chia tay…
Mộc Xuyên trước nay chưa từng thiếu người theo đuổi.
Hồi đó, người theo đuổi anh ấy điên cuồng nhất còn từng lén tìm đến tôi, dùng đủ mọi lời lẽ để hạ nhục:
“Cô ngoài hai đồng tiền thối ra thì còn có điểm gì xứng với Mộc Xuyên?”
Tôi cười đến suýt sặc, vui vẻ đáp:
“Đúng vậy, tôi chỉ có hai đồng tiền thối thôi, nhưng cô có không?”
Sau đó tôi còn hỏi cô ta:
“Sau khi tốt nghiệp có muốn đến công ty của ba tôi làm việc không? Lương ba mươi triệu một tháng.”
Cô ta do dự hỏi:
“Thật… thật sự được sao?”
Tôi đáp:
“Đùa một chút thôi mà, cậu cũng tin là thật à?”
Sắc mặt cô ta lập tức xanh mét vì tức giận.
Có lẽ tôi và Mộc Xuyên thật sự không hợp nhau.
Ngoài việc có tiền, tôi gần như không tìm thấy ưu điểm nào đáng để nhắc đến ở bản thân.
Mà số tiền đó cũng chẳng phải do tôi tự tay kiếm được.
So với một mối quan hệ yêu đương bình thường, hai chúng tôi giống kiểu chị đại bỏ tiền nuôi trai trẻ hơn.
Thật ra sau khi quen anh ấy, tôi cũng từng liều mạng học hành.
Sau đó tôi mới phát hiện, trên đời có một số việc không phải cứ cố gắng là sẽ làm được.
Ví dụ như điểm Toán của tôi.
Cho dù cố gắng thế nào, cuối cùng tôi vẫn chỉ đậu vào một trường hạng hai tầm thường.
Nói thật, khi đó tôi từng nghĩ đến chuyện học lại.
Nhưng ba tôi nói:
“Con gái à, hay là con cũng ra nước ngoài du học, kiếm một tấm bằng đẹp một chút?”
Tôi vừa nghĩ đến môn tiếng Anh đã đau đầu, lại nhớ đến mấy món Tây toàn khoai tây trắng nhạt nhẽo…
Vì thế tôi kiên quyết từ chối.
Bây giờ nghĩ lại, nếu biết trước gia đình sẽ phá sản thì khi đó tôi nhất định đã đi du học.
Ít nhất cũng có thêm cái mác du học sinh về nước, chắc không đến mức thất nghiệp như hiện tại.
Nghĩ đến đó, cổ họng tôi bỗng nghẹn lại.
Tôi vội mở ứng dụng Mankiao, chuẩn bị bắt đầu livestream.
Không còn cách nào khác. Nợ nhiều đến vậy, nếu không cố gắng thì cả đời cũng chưa chắc trả hết.
5.
Phòng livestream vừa mở đã có khán giả vào xem.
“Chào mừng đại ca Biếu.”
“Cả nhà thả tim cho chủ kênh nào. Đủ mười nghìn tim, tôi sẽ nhảy một đoạn ‘Khoa Mục Ba’ cho mọi người xem.”
Đại ca Biếu là một thanh niên có phong cách vô cùng “xã hội”.
Trang cá nhân của anh ta toàn những video nhạc chế, múa tay hoa mỹ hoặc những câu c.h.ử.i mang đậm hơi thở giang hồ.
Biếu là fan cứng của tôi, nhưng không phải kiểu fan chịu bỏ tiền.
Anh ta vào phòng chủ yếu để… giúp tôi có thêm người trò chuyện.
Công việc livestream là do bạn cùng phòng đại học giới thiệu.
Nó nói:
“Nhà mày nợ nhiều như vậy, đi làm cả đời chưa chắc trả hết. Hay là thử livestream kiểu nửa kín nửa hở xem? Nghe nói kiếm tiền nhanh lắm.”
Tôi nghiến răng, quyết định liều một phen.
Sau đó mới phát hiện livestream gợi cảm hoàn toàn không dễ kiếm tiền như lời đồn.
Phòng livestream chỉ có lác đác vài người, bình luận còn toàn kiểu:
“Ủa, đây mà gọi là nửa kín nửa hở sao? Tôi còn tưởng chị sắp gia nhập Đoàn Thanh niên.”
“Chẳng thấy gợi cảm ở đâu, chỉ thấy một người hiền lành đang cố liều mạng.”
Tôi tức quá, đứng bật dậy múa ngay một đoạn hoa tay.
Không ngờ chính nhờ đoạn múa đó mà kênh của tôi nổi lên đôi chút, tăng thêm hơn chục nghìn người theo dõi.
Đại ca Biếu cũng bắt đầu theo dõi tôi kể từ hôm đó.
Mỗi lần tôi livestream, anh ta chưa từng vắng mặt.
Có lần anh ta nhắn riêng hỏi:
“Tại sao em phải làm những công việc này?”
Tôi trả lời:
“Bà nội bị lú lẫn, ba nghiện c.ờ b.ạ.c, mẹ lại bệnh tật. Tôi không làm thì lấy đâu ra tiền sống?”
Anh ta lập tức nhắn lại:
“Em thật sự quá khổ. Cố gắng lên nhé. Đợi anh về quê kế thừa gia nghiệp, sau này anh sẽ nuôi em, em không cần livestream nữa.”
Tôi đọc xong chỉ muốn trợn trắng mắt.
Vẽ một chiếc bánh lớn đến vậy, anh ta không sợ tôi ăn vào rồi nghẹn c.h.ế.t sao?
6.
Hai giờ sáng.
Sau khi kết thúc buổi livestream, Đại ca Biếu gửi cho tôi một tin nhắn riêng:
“Em ơi, anh về nước rồi. Đợi anh thể hiện tốt với ba, moi được một ít tiền rồi anh sẽ nuôi em nhé.”
Lại bắt đầu nữa rồi.
Trong livestream, anh ta chưa từng donate lấy một đồng, nhưng khả năng vẽ bánh thì chẳng ai sánh bằng.
