Cánh Đồng Hoang - Chương 53
Cập nhật lúc: 08/05/2026 17:02
Những bông tuyết lả tả rơi xuống, xen lẫn vài sợi mưa lác đác.
Trần Độ buông người trong lòng ra, ánh mắt khóa c.h.ặ.t lên cơ thể cô. Minh Hi ngẩng cằm, trên làn da trắng ngần, khóe mắt và đầu mũi của cô đỏ ửng một mảng. Đôi mắt cô như vừa được ngâm dưới nước, ướt sũng, hàng mi còn vương hơi nước, gương mặt nhỏ bằng bàn tay nhòe nhoẹt vệt nước mắt.
Lòng bàn tay khô ráo của anh áp lên má cô, ngón tay cái khẽ khàng mơn trớn nơi đuôi mắt. Anh mở lời, giọng khàn đặc đến bất lực: “Muốn đi sao?”
Trần Độ ngơ ngác nhìn cô, một giây rồi hai giây trôi qua, không ai nói câu nào.
Minh Hi sụt sịt mũi, sau đó gật gật đầu, từ cổ họng nghẹn ngào phát ra một tiếng: “Dạ.”
Ánh mắt Trần Độ nóng bỏng dán c.h.ặ.t vào cô, giọng điệu trầm lạnh nhưng lại mang theo vài phần dịu dàng hỏi: “Đi đâu?”
Minh Hi: “Đến khu chung cư Gia Viên.”
Trần Độ không dời tầm mắt, nhìn cô đăm đăm: “Anh đưa em đi.”
Tối nay anh không uống rượu, không cần tìm người lái hộ, liền trực tiếp dắt cô đi về phía chỗ đậu xe. Ánh trăng hiu hắt, tuyết lẫn với nước mưa nhỏ xuống áo khoác, cái lạnh thấu xương từ cổ len lỏi vào da thịt. Minh Hi cúi đầu bước đi theo sau Trần Độ, cô không chú ý anh dừng lại từ lúc nào, đầu đập không lệch một ly vào tấm lưng vững chãi của người đàn ông.
Minh Hi hít vào một hơi khí lạnh, hàng mi khẽ nâng lên, liền thấy bên cạnh Trần Độ đang đỗ một chiếc RSQ8 màu đen.
Anh nhấc cổ tay mở cửa ghế phụ giúp cô: “Lên đi.”
Thấy Minh Hi đã lên xe, Trần Độ đóng cửa lại, vòng qua ghế lái rồi thắt dây an toàn.
Minh Hi ngồi ở ghế phụ, hai tay đặt trên đầu gối, các ngón tay khẽ co lại. Cho đến khi nghe thấy tiếng động cơ xe khởi động, cô mới chợt nhớ ra mình quên chưa hỏi Trần Độ: “Anh không uống rượu sao?”
“Không.”
“Ò.” Minh Hi quay đầu lại, không nói thêm gì nữa.
Bên ngoài trời vẫn đang mưa nhưng không lớn lắm. Kính chắn gió đã bị những giọt mưa dày đặc làm ướt sũng, cần gạt nước chậm rãi qua lại quét dọn. Chiếc xe lăn bánh êm ái trên làn đường, lao về phía bờ bến của đích đến.
Trong xe yên ĩnh đến kỳ lạ, ngay cả nhạc trên xe cũng không bật. Suốt một quãng đường tiếp theo, không ai có thể mở lời phá vỡ bầu không khí im lặng ấy.
Những chiếc xe ngược chiều bật đèn nhấp nháy lướt qua vùn vụt, ánh sáng rực rỡ lướt nhanh qua ngũ quan của anh.
Minh Hi lặng lẽ ngồi trong xe, lén quay đầu nhìn anh. Anh mặc một chiếc áo khoác đen bên ngoài, mấy chiếc cúc trên cùng của chiếc sơ mi bên trong không cài, để lộ xương quai xanh thẳng tắp và một mảng da thịt lớn. Những ngón tay rõ ràng khớp xương vịnh trên vô lăng, cổ tay trắng lạnh lộ rõ mồn một. Mấy năm không gặp, Trần Độ không có quá nhiều khác biệt so với ký ức, sau khi nét thanh xuân ngây ngô phai nhạt, ngũ quan càng thêm trưởng thành và góc cạnh lạnh lùng.
Cô thu hồi tâm trí, liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Máy sưởi trong xe bật rất mạnh, cái lạnh trong người dần dần bị xua tan.
Tại ngã tư đường, đèn tín hiệu giao thông đột ngột chuyển màu, chiếc xe dừng hẳn lại, trên vạch kẻ đường có ba hai người bộ hành vững vàng tiến bước.
Qua rất lâu sau, Minh Hi mới nghe thấy giọng nói khàn khàn, trầm thấp và lạnh lùng cực điểm của Trần Độ vang lên bên tai: “Em về từ lúc nào thế?”
“Ngày 18 tháng trước.”
Trần Độ nhẩm tính thời gian, tức là nửa tháng trước.
Yết hầu anh lăn lộn lên xuống, khó khăn hỏi ra câu hỏi mà lòng anh muốn biết nhất: “Về rồi có đi nữa không?”
“Không đi nữa.” Minh Hi hơi nghiêng người: “Em làm việc ở Bệnh viện Phụ Y.”
Cô trở về tuy vội vã nhưng trong lòng đã hạ quyết tâm rất lớn, cô muốn ở lại Kinh Thị.
Trần Độ nhìn chăm chú phía xa, đường sá đêm tuyết trơn trượt, anh cố ý giảm tốc độ xe, hỏi: “Lên đại học em học ngành y à?”
Minh Hi: “Dạ.”
Hỏi xong, trong xe lại rơi vào tĩnh lặng.
Trần Độ với thần sắc thả lỏng tiếp tục lái xe, Minh Hi cũng không tìm đề tài nói chuyện nữa. Quãng đường này cảm giác còn dài đằng đẵng hơn cả lúc đi từ bệnh viện đến quán bar.
Nửa tiếng sau, chiếc xe dừng lại trước cổng khu chung cư.
Minh Hi đẩy cửa xe, đang định nói lời tạm biệt với anh thì lại phát hiện Trần Độ cũng đã xuống xe. cô khựng lại tại chỗ, mím mím môi: “Anh về đi, em tự lên là được rồi.”
“Đã đến tận đây rồi, cũng không tiếc một hai bước chân.” Trần Độ không cho cô thời gian từ chối, trực tiếp nói: “Đi thôi, anh đưa em lên.”
Tuyết vẫn đang rơi, vương trên ngọn tóc và bờ vai, mang theo một vệt trắng trong ngần. Khu chung cư lúc nửa đêm bị bao phủ bởi bóng tối và sự yên tĩnh. Khi bước vào cửa sảnh, Minh Hi khẽ liếc nhìn người bên cạnh.
Anh dường như vẫn chưa có ý định rời đi.
Cô đưa ngón tay nhấn nút đi lên trước cửa thang máy.
Tiếng “tinh” một phát, cửa thang máy chậm rãi mở ra, hai người một trước một sau bước vào trong. Minh Hi vươn tay nhấn sáng nút tầng 16. Trong không gian khép kín và nhỏ hẹp, hai người đứng sóng vai nhau, trên vách cabin sáng bóng phản chiếu dáng hình của hai người. Minh Hi xách túi, móng tay không tự chủ được mà cấu cấu vào dây đeo vai.
Thang máy vận hành đều đều đi lên, giữa chừng không có ai lên xuống, mãi cho đến khi đạt tới tầng lầu chỉ định mới mở ra từng chút một.
Bước ra khỏi thang máy, Minh Hi nhìn cửa nhà mình, lại một lần nữa lên tiếng: “Cái đó... Em... Đến nhà rồi.”
“Ừm.” Trần Độ khựng lại, trên mặt không có cảm xúc gì, chỉ là bước chân cũng không hề dịch chuyển. Anh cụp mi mắt, ánh mắt mơn trớn từng tấc trên gương mặt cô, rất lâu vẫn chưa thu hồi tâm trí. Minh Hi ngẩng đầu, đôi mắt vừa khóc xong vẫn còn vương một vệt hồng nhạt. cô nhìn Trần Độ, hàng mi khẽ chớp động.
Trần Độ trầm giọng, tiếng nói mang theo một chút giọng mũi khó nhận ra, cuối cùng để lại một câu: “Nghỉ ngơi cho tốt.”
Mắt Minh Hi nhìn theo Trần Độ rời đi, cô mới dịch chuyển mũi chân quay người băng qua hành lang, đứng trước cửa nhà.
Đẩy cửa phòng ra, bên trong tối đen như mực, trống rỗng lạnh lẽo. cô giơ tay nhấn nhẹ vào công tắc ở huyền quan, ánh sáng tràn trề bao phủ khắp căn phòng. cô tựa lưng vào tấm cánh cửa dày nặng, thở phào ra một hơi thật sâu.
Không lâu sau, điện thoại của Lâm Tư Điềm gọi tới.
Cô lấy lại tinh thần, lướt qua màn hình, vừa mới bắt máy thì đầu dây bên kia đã truyền đến giọng nói đầy lo lắng: [“Hi Hi, cậu đi đâu thế, tớ gửi cho cậu bao nhiêu tin nhắn mà chẳng thấy cậu trả lời, cậu không sao chứ, có phải bị ốm rồi không?”]
Sau khi ra khỏi quán bar, Minh Hi đã gửi tin nhắn cho cô ấy nói mình không khỏe nên về trước. Lâm Tư Điềm từ nhà vệ sinh ra nhận được tin nhắn này liền nhắn một mạch năm sáu tin nhưng mãi không thấy cô trả lời nên mới sốt ruột gọi điện thoại tới.
[“Tớ không sao, chỉ là đầu óc hơi choáng váng chút thôi.”] Minh Hi đặt chiếc túi trong tay lên tủ huyền quan, thay dép đi trong nhà rồi bước vào trong.
Lâm Tư Điềm nghe vậy, ngữ khí có chút vội vàng hơn: [“Thế bây giờ cậu đang ở đâu, có cần tớ qua với cậu không?”]
[“Không cần đâu, tớ đã về đến nhà rồi.”] Minh Hi cúi đầu, giọng nói lí nhí: [“Xin lỗi cậu nhé, tớ lại bỏ cậu một mình ở quán bar.”]
Đầu dây bên kia Lâm Tư Điềm nghe thấy không có việc gì liền thở phào nhẹ nhõm: [“Cậu nói gì thế, tớ còn đang bực mình đây này. Vốn dĩ muốn đưa cậu ra ngoài thư giãn chút, kết quả lại khiến cậu bị thằng nhóc Trâu Kha kia bám lấy. Sau đó nhìn bộ dạng của cậu, tớ cũng định bụng nếu cậu không muốn ở lại nữa thì tớ sẽ đưa cậu đi.”]
[“Thế bây giờ cậu vẫn ở quán bar à?”]
Minh Hi lại hỏi.
Lâm Tư Điềm cười nói: [“Cậu đi rồi thì tớ còn ở lại làm gì nữa, về nhà ngủ giấc ngủ mỹ dung đây.”] Nói đến đây, Lâm Tư Điềm không quên nhắc nhở cô: [“Đúng rồi, ngày mai nhớ ra ngoài đấy nhé.”]
[“Được.”]
Sau khi đưa người lên, Trần Độ trở lại trong xe, ngơ ngác ngồi ở ghế lái. Đêm Bắc Kinh xen lẫn luồng không khí lạnh thấu xương, xe chưa khởi động, hơi ấm ban đầu đã tan biến sạch sẽ. Trong xe là một mảnh đen tịch mịch, Trần Độ ngồi trong xe rất lâu. Tiếng bật lửa vạch rách không khí, ngọn lửa bùng lên trong bóng tối mờ mịt, chiếu rọi ngũ quan mờ ảo của người đàn ông thành một quầng sáng màu vàng ấm áp.
Bàn tay kẹp điếu t.h.u.ố.c gác ra ngoài cửa sổ xe, cơn gió lạnh từ bên ngoài tràn vào trong cabin, thổi động những sợi tóc mái trước trán anh. Anh nheo mắt rít một hơi t.h.u.ố.c, làn khói trắng từ từ nhả ra, vương vấn trước mắt.
Sự thật Minh Hi trở về đã kéo theo toàn bộ tâm thần của anh, cho đến tận bây giờ anh vẫn không dám tin tưởng giống như vừa mơ một giấc mộng, chỉ sợ sau khi tỉnh mộng lại chẳng còn lại gì. Anh nghiêng đầu, mắt nhìn về phía những quầng sáng vàng ấm áp tỏa ra từ mỗi căn hộ giữa các tòa nhà chung cư, liếc mắt, ghế phụ từ lâu đã người đi ghế trống.
Nhưng trong không khí vẫn còn vương lại mùi hương thoang thoảng dịu nhẹ, đây là dấu vết duy nhất chứng minh cô từng tồn tại nơi này.
Chợt, Trần Độ khẽ nhếch môi, nở một nụ cười.
Minh Hi trở về căn hộ, lòng dạ cũng rối bời như tơ vò. Cô từng tưởng tượng vô số lần cảnh tượng trùng phùng với Trần Độ nhưng mỗi lần đến cuối cùng đều biến thành nụ cười khổ tự giễu. Kể từ khi rời khỏi Đàm Ngô, cô đã mất liên lạc với tất cả mọi người. Đất nước rộng lớn như vậy, cô không biết Trần Độ sẽ ở thành phố nào, cũng từng nghĩ đến kết cục tồi tệ nhất, chính là bên cạnh anh đã có một người mới.
Tưởng tượng chung quy vẫn là tưởng tượng. Nhưng cho đến ngày hôm nay, Trần Độ bằng xương bằng thịt thực sự xuất hiện trước mắt cô.
Cô ngã gục trên sofa, đôi mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà.
Ngày hôm sau thức dậy, Minh Hi cảm thấy đầu óc có chút nặng nề. Tối qua ngủ hơi muộn nhưng đồng hồ sinh học vẫn không thể tránh khỏi việc gọi con người ta mở mắt đúng giờ. Nhớ tới hôm nay đã hẹn cùng Lâm Tư Điềm ra ngoài uống trà chiều, Minh Hi dùng dằng trên giường một lát mới chậm rãi bò dậy. cô xỏ dép đi trong nhà đứng trước cửa sổ kéo rèm cửa ra. Tuyết đêm qua đã rơi cả một đêm, mãi đến sáng sớm mới chịu ngừng. Qua ô cửa sổ, thấp thoáng vẫn có thể nhìn thấy trên các cành cây xanh của khu chung cư treo một tầng tuyết mỏng.
Sau khi vệ sinh cá nhân và thay quần áo xong, Minh Hi nhìn thời gian thì đã gần trưa, thế là định bụng ra ngoài tìm quán ăn gần đây dùng bữa trưa trước.
Đẩy cửa sảnh tòa nhà ra, Minh Hi ngước mắt lên, một dáng người cao ráo đang đứng cách đó không xa. Cô sững sờ, nhìn thêm vài cái nữa, hồi lâu sau mới lên tiếng gọi: “Trần Độ.”
Người đàn ông trước mặt nghe tiếng liền ngẩng đầu lên, một gương mặt thanh tú góc cạnh xuất hiện trong tầm mắt. Hôm nay anh ăn mặc giản dị, khóa kéo chiếc áo khoác gió màu đen kéo lên tận đỉnh, chiếc cằm nhọn hoắt gối lên cổ áo. Những sợi tóc mái lộn xộn rủ trước trán, dưới mắt có một quầng thâm nhạt.
Chẳng biết là do vấn đề ánh sáng hay là ảo giác của Minh Hi, cô luôn cảm thấy sắc mặt anh so với tối hôm qua còn tệ hơn, màu môi có chút nhợt nhạt, dẫn đến tinh thần đều không được tốt cho lắm.
Tim cô chợt thắt lại một phát, giọng nói có chút khàn khàn: “Sao anh lại ở đây?”
Hôm qua Trần Độ đưa cô về nhà xong thì người đã đi rồi, Minh Hi cũng không ngờ tới anh lại đột ngột xuất hiện dưới lầu khu chung cư vào ngày hôm nay.
Trần Độ nhìn xuống dưới, thấy trong tay cô đang xách túi xách, đoán chừng cô chuẩn bị ra ngoài liền hỏi: “Muốn đi đâu vậy?”
Minh Hi: “Đi ăn cơm ạ.”
“Trùng hợp quá, anh cũng đang đói.” Một tay Trần Độ đút túi quần, đứng thong dong: “Đi chung đi.”
Minh Hi ngơ ngác chớp chớp hàng mi, nhất thời lại không hiểu nổi mạch não của Trần Độ.
“Anh qua đây từ lúc nào thế?” Minh Hi nhìn bộ dạng này của anh, chẳng lẽ đã đứng đợi dưới lầu nửa ngày rồi sao.
“Một tiếng trước.”
Nhưng thật ra là bốn tiếng. Cả đêm anh gần như không ngủ, ngồi trên sofa phòng khách đến nửa đêm, trong đầu đều là sự thật Minh Hi đã trở về. Tương lai sẽ chính thức ở lại Kinh Thị, không bao giờ đi nữa. Tin tức này mang lại cho anh niềm vui sướng còn mãnh liệt hơn cả khi giành được dự án.
Lúc ngủ thiếp đi vào ban đêm, anh lại luôn lặp đi lặp lại những giấc mơ về cô. Lúc thì là dáng vẻ của cô khi ở Đàm Ngô, lúc lại là dáng vẻ mắt lệ nhạt nhòa của cô trước khi rời đi năm đó, cuối cùng lại chậm rãi biến thành cảnh tượng trùng phùng tối hôm qua.
Cứ lặp đi lặp lại như thế cho đến khi trời mờ mờ sáng, anh mơ màng tỉnh dậy, cổ họng khô khốc đến phát đau, đầu óc lơ mơ mệt mỏi. Anh vén chăn bước xuống giường, đi đến bàn đảo tự rót cho mình một ly nước ấm, lại đứng trước cửa sổ sát đất một hồi lâu. Cơn buồn ngủ tan biến, anh cầm lấy chìa khóa lái xe, không biết từ lúc nào đã đến nơi này.
Khu vực gần chung cư không có nhà hàng cao cấp nào, toàn là những quán ăn nhỏ ven đường nhưng hai người cũng không kén chọn, tùy tiện tìm một quán mì rồi ngồi xuống.
Hai người ngồi đối diện nhau, từ đầu đến cuối, ánh mắt Trần Độ cứ dính c.h.ặ.t trên người cô. Ánh nhìn trực bạch và nóng bỏng, Minh Hi bị anh nhìn đến mức ngại ngùng, cô giơ tay nghi ngờ sờ sờ lên má: “Mặt em có dính gì sao?”
“Không có.” Trần Độ mở miệng, giọng nói khàn đến mức không ra hơi.
“Thế sao anh cứ nhìn em chằm chằm vậy.” Hàng mi Minh Hi chớp chớp.
Trần Độ: “Anh sợ chỉ cần chớp mắt một cái, em sẽ lại biến mất.”
Minh Hi nghe thấy câu này, trái tim vô cớ thắt lại một phát. Cô chậm rãi ngẩng mắt, chạm vào ánh mắt của Trần Độ.
Đồng t.ử anh đen thẫm, nơi lòng trắng có vài tia m.á.u đỏ nhìn rõ mồn một, sự mệt mỏi quanh mắt có thể nhìn thấy bằng mắt thường, hoàn toàn là hai trạng thái khác biệt so với tối ngày hôm qua.
Cô mấp máy môi, mấy lần định nói chuyện nhưng lại cảm thấy nơi cổ họng như bị một cục bông chặn lại.
“Trần Độ.” Minh Hi nhìn ngược trở lại, giọng nói chậm lại, dịu dàng nhưng kiên định dị thường: “Em sẽ không như vậy đâu.”
