Cẩm Nang Kinh Doanh Phố Mua Sắm Dị Giới - Chương 821
Cập nhật lúc: 03/04/2026 05:35
Chưa đầy hai phút sau, Cơ Phi Mệnh đã có mặt. Cậu chàng vừa giao hàng xong, thấy tin nhắn của cô chủ là lập tức phóng tới ngay.
Lộ Dao dặn Nhị Tâm ở ngoài chơi cùng Cơ Phi Mệnh, rồi quay người bước vào phòng phụ đạo.
Tọa độ thời gian cho lần phụ đạo thứ hai của Tiêu Trạch chính là ngày thứ 7 sau sinh nhật 5 tuổi của anh. Mẹ anh, sau một khoảng thời gian dài bặt vô âm tín, đã đột ngột xuất hiện.
Trong ký ức của đứa trẻ ngày ấy, niềm vui sướng khi gặp lại mẹ còn chưa kịp nở rộ trong tim đã bị sự xuất hiện đường đột của một gã đàn ông xa lạ nghiền nát tan tành.
Năm tuổi, Tiêu Trạch hoàn toàn không hiểu nổi tại sao mình lại buồn tủi đến thế. Cậu chỉ nhớ rằng, mình đã chờ đợi rất lâu, rất lâu, ngày nào cũng ngồi bệt dưới hàng rào dây thường xuân ấy, tâm trí chỉ khắc khoải bóng hình của mẹ. Khi mẹ rốt cuộc cũng trở về, thì mọi thứ lại chẳng giống như những gì cậu hằng mong ước.
Ngày hôm đó, cậu bé Tiêu Trạch lại một lần nữa bị thứ cảm giác bất lực to lớn nuốt chửng. Sau bảy, tám ngày ở trung tâm chăm sóc, cuối cùng cậu cũng được trở về mái nhà thân thuộc. Đáng lý ra phải thấy vui mừng, nhưng cậu bé Tiêu Trạch lại mang một tâm trạng trĩu nặng, rầu rĩ.
Nỗi u buồn này còn mãnh liệt hơn cả cảm xúc chân thực của cậu bé năm xưa. Đây chính là sự phản chiếu từ ý thức của Tiêu Trạch khi đã trưởng thành. Anh vẫn vô cùng để tâm đến những sự việc đã xảy ra vào ngày hôm ấy.
Sau bữa tối, mẹ ân cần giúp Tiêu Trạch đ.á.n.h răng rửa mặt từ sớm, rồi dịu dàng dỗ dành cậu đi ngủ. Đợi đến khi chắc chắn con trai đã say giấc, bà mới tắt đèn, khép cửa bước ra ngoài.
Alfred bay qua khung cửa sổ. Chú rồng nhỏ vểnh tai nghe thấy tiếng nức nở kìm nén phát ra từ dưới lớp chăn mỏng. Chú hạ cánh xuống giường, hai chi trước ngắn ngủn cố sức vỗ vỗ lên ụ chăn đang nhấp nhô nhè nhẹ: “Nhóc con, em đang khóc đấy à?”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Tiêu Trạch lập tức tung chăn ra. Nhưng căn phòng tối om, cậu rụt rè lên tiếng thăm dò: “Thầy Alfred phải không ạ?”
Alfred chưa kịp trả lời, Tiêu Trạch đã vươn ngón tay ra, một luồng ánh sáng le lói hắt ra từ đầu ngón tay, đủ soi sáng một khoảng nhỏ xíu trước mặt.
Nhìn thấy bộ vuốt bé xíu thân thuộc, nét mặt Tiêu Trạch bừng sáng. Cậu nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy Alfred vào lòng, giọng đầy ấm ức: “Thầy rồng béo nhỏ ơi, con nhớ thầy lắm.”
Thầy rồng béo nhỏ...
Alfred cạn lời. Đôi cánh và móng vuốt bất đắc dĩ bị cậu bé Tiêu Trạch ôm ghì c.h.ặ.t cứng, chẳng thể nào kháng cự nổi.
Lồng n.g.ự.c cậu bé mềm mại, nóng hổi, lại còn hơi ươn ướt, chẳng biết cậu đã khóc tự bao giờ. Alfred đợi cậu bé bình tĩnh lại một chút mới khẽ khàng lùi ra, bay v.út đi lấy khăn giấy rồi quay lại: “Đây này, nước mũi nước mắt lem nhem hết cả mặt rồi. Vừa nãy em không quệt vào bộ đồ ngủ đấy chứ?”
Tiêu Trạch chỉ mải lo khóc lóc đau buồn, hơi sức đâu mà để ý mấy chuyện cỏn con ấy. Cậu ngây ngô lắc đầu.
Alfred thở dài não ruột. Lạch bạch, lạch bạch bước đến mép giường, chú rồng nhỏ ngồi phịch xuống: “Khóc lóc t.h.ả.m thương thế này, bộ gặp chuyện gì buồn bực lắm sao?”
Tiêu Trạch cũng nhích dần ra mép giường, nép sát vào Alfred, rành rọt kể lại từng nỗi uất ức trong suốt cả ngày hôm nay.
“Mẹ hết thương em rồi.” Đó là kết luận cuối cùng của Tiêu Trạch.
Chỉ vỏn vẹn sáu chữ vô cùng đơn giản, nhưng lại thấm đẫm một nỗi tuyệt vọng đến tận xương tủy. Trong trái tim của đứa trẻ 5 tuổi ấy, mẹ chính là cả vũ trụ.
Người lớn thường nghĩ rằng tâm hồn trẻ thơ ngây ngô, nhưng thực chất chúng không hề vô tri vô giác. Giai đoạn ấu thơ chính là thời kỳ con người trở nên yếu ớt và vô lực nhất. Trẻ nhỏ sở hữu trực giác nhạy bén với sự nguy hiểm hơn hẳn người trưởng thành. Chỉ là chúng chưa biết cách dùng ngôn từ để diễn đạt mà thôi.
Phần lớn những đứa trẻ khi bị bủa vây bởi cảm giác bất an tương tự, phản ứng tức thời khả dĩ nhất là gào khóc ầm ĩ. Thế nhưng Tiêu Trạch lại không hề khóc nháo trước mặt người lớn. Cậu chọn cách trốn trong chăn, lén lút nức nở một mình, nén chịu mọi tủi hờn. Chắc hẳn trong quá khứ, những lần khóc nháo ầm ĩ đã mang lại cho cậu những ký ức không mấy tốt đẹp.
Người trưởng thành luôn cho rằng thế giới của trẻ thơ là một bầu trời vô lo vô nghĩ. Họ đâu biết, ngay từ khi còn tấm bé, những đứa trẻ ấy đã sớm phải học cách thích nghi với thế giới và không ngừng uốn nắn hành vi của bản thân.
Trải qua vô số lần dò dẫm, cậu bé Tiêu Trạch đã tự trang bị cho mình bài học về sự nhẫn nại và chờ đợi. Đó là cách cậu lựa chọn để chung sống với thế giới, sau khi những nỗ lực phản kháng yếu ớt của cậu hoàn toàn vô hiệu.
Alfred giương đôi cánh, vỗ nhẹ vào cánh tay Tiêu Trạch như một cách xoa dịu. Hai móng vuốt ngắn ngủn múa may lên xuống, chậm rãi nói: “Nhóc con à, 'chờ đợi' và 'nhẫn nại' có lẽ là cách sinh tồn nhẹ nhàng nhất. Nhưng nếu cứ mãi thụ động chờ đợi, thì rất nhiều chuyện vốn dĩ có thể thay đổi, cuối cùng cũng sẽ chẳng đi đến đâu cả.”
