Cẩm Nang Kinh Doanh Phố Mua Sắm Dị Giới - Chương 716

Cập nhật lúc: 03/04/2026 05:25

Cơ Phi Thần nuốt cơn kinh ngạc xuống đáy lòng, tập trung tinh thần gặng hỏi: "Ai cơ?"

Chưa từng nghe nói có kẻ nào đủ sức sai khiến thánh đồng.

Thánh đồng lắc đầu, không muốn nhiều lời: "Tóm lại, ta phải xuống núi."

Cơ Phi Thần lòng dạ rối bời, không hiểu sao mới rời núi nửa ngày, trời đã đổi gió.

Tộc nhân Cơ thị hiển hách là nhờ phụng sự thần minh, nhưng nói trắng ra, chung quy cũng chỉ là hạ nhân của thần minh.

Mai này tân thần dời đô, đám hạ nhân cũng phải lục rục cuốn gói theo.

Cơ Phi Thần xoay người đuổi theo thánh đồng, định bụng khuyên ngài nán lại nửa ngày, đợi tộc nhân trên núi thu dọn hành trang rồi cùng đi. Mới lạch bạch chạy được vài bước, đã thấy thánh đồng quay trở lại.

Đâu chỉ có vậy, cẳng chân trái của thánh đồng đã đứt rời, nửa khúc xương thịt dưới đầu gối biến thành những vụn băng trong suốt, vô định hình.

Cơ Phi Thần kinh hãi đau xót: "Thánh đồng đại nhân, chân của ngài..."

Thánh đồng lắc đầu, tỏ vẻ không bận tâm: "Ta quên mất, ta chỉ có thể xuất hành vào mùa đông. Dưới chân núi quá nóng bức."

Bản thể của các đời thánh đồng trước khi đắc đạo đều không giống nhau.

Nhưng vị thánh đồng này ngoại trừ màu tóc và tròng mắt, gần như giống hệt con người.

Cơ Phi Thần vốn đinh ninh vị này là do con người gặp kỳ duyên hóa thành, nay xem ra lại không phải.

Sắc mặt hắn không đổi, tiến lên dìu đỡ thánh đồng: "Thánh đồng đại nhân, hiện tại chúng ta nên làm gì?"

Thánh đồng dõi mắt xa xăm xuống chân núi, ánh mắt sắc lẹm, lạnh lùng: "Đợi."

Đợi đến mùa đông, lại đi tìm nàng.

Tại phòng riêng trên tầng hai Phúc Tiên Cư, Lộ Dao và đại quản gia Giang thị, Giang Ngữ Điệp, Giang Thành chạm mặt nhau, cùng ngồi quây quần bên bàn.

Sau khi Triệu Quảng Hoành giới thiệu qua về thân thế đôi bên, liền tinh ý cáo lui, trước khi đi còn định lôi Diệp Tiêu theo, nhưng bị Lộ Dao cản lại.

Thế là trong phòng hiện diện năm người: Lộ Dao, Diệp Tiêu, cùng ba người nhà Giang thị.

Giang Thành lén ngó Diệp Tiêu mấy bận... Lộ Dao chỉ vào mắt kính trên mặt hắn, giải thích: "Mắt của huynh ấy có tật, không thể chịu được ánh sáng, chiếc kính râm này có tác dụng che sáng."

Giang Thành hẳn là không ngờ Lộ Dao lại nhạy bén đến vậy, trong mắt lóe lên tia kinh ngạc. Nhận ra mình thất thố, hắn đành cười cười để xua tan bầu không khí gượng gạo: "Ở Giang Nam ta chưa từng thấy món đồ nào như vậy, quả thực rất kỳ lạ. Rạp chiếu phim của cô nương cũng có một vị mang vật tương tự, có ẩn chứa huyền cơ gì chăng?"

Giang Ngữ Điệp đã thay lại trang phục nữ nhi, ngồi đối diện Lộ Dao. Nàng có dung mạo đoan trang, kiều diễm, nhưng khí phách toát ra từ hàng chân mày lại lộ vẻ lăng lệ, thoạt nhìn không mấy dễ gần.

Sau khi nhập tọa, ngoại trừ vài câu chào hỏi xã giao ban đầu, nàng tuyệt nhiên không mở lời thêm câu nào. Lúc này cúi đầu, bàn tay đang cầm chén khẽ khựng lại.

Lộ Dao thầm nghĩ xem ra bữa cơm này khó nuốt trôi đây, trên mặt vẫn điểm nụ cười: "Ngươi đang nói đến Hồng Ngọc sao? Nàng ấy bị cận thị, đeo kính là để điều chỉnh thị lực. Nói nôm na là, đeo chiếc kính đó vào, mọi vật vốn mờ ảo sẽ giống như được kéo lại gần, trở nên rõ nét hơn."

Giang Thành lấy làm kinh ngạc: "Vậy ta có thể đeo thử được không?"

Lộ Dao lắc đầu: "Người có thị lực bình thường nếu đeo vào ngược lại sẽ thấy mọi thứ nhòe nhoẹt, thậm chí còn ch.óng mặt nhức đầu."

Giang Thành không sao hiểu nổi: "Đây là đạo lý gì?"

Đại quản gia bên cạnh tằng hắng một tiếng, Giang Thành đành im bặt.

Hắn thực sự tò mò vô cùng. Từ lúc xem xong "Án mạng trên chuyến tàu trên biển", trí tò mò của hắn càng bùng lên không sao dập tắt được, rất muốn dò hỏi Lộ Dao xem mấy thứ đồ vật xuất hiện trong phim có phải là sự thật hay không.

Nếu không phải nhận được tin từ phía Triệu Quảng Hoành báo rằng đã hẹn chưởng quỹ rạp chiếu phim dùng cơm chung, Giang Thành mới chịu rời khỏi rạp chiếu phim với thái độ quyến luyến cùng đại quản gia và Giang Ngữ Điệp, bằng không hắn đã ăn vạ ở đó bắt chiếu cho xem hết toàn bộ số phim mới thôi.

Đại quản gia trạc ngoài 50, vóc người tầm thước. Dung mạo trông không quá già nua, nhưng mái tóc đã điểm hoa râm khá nhiều. Ông ta để hai chòm râu, ánh mắt khi dò xét người khác vô cùng thâm trầm, toát lên sự uy nghiêm khó tả: "Lộ tiểu nương t.ử, bỉ nhân chuyến này tới đây thực chất là muốn bàn bạc mối làm ăn liên quan đến thứ giấy vệ sinh kia. Giang thị muốn mua lại bí phương, cô cứ việc ra giá."

Giang thị sở hữu phường làm giấy tại Giang Nam, chuyên sản xuất các loại giấy Tuyên Thành, giấy bông tuyết, giấy nhuận và giấy hoa thiêm danh tiếng lẫy lừng khắp chốn Đại Võ triều.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cẩm Nang Kinh Doanh Phố Mua Sắm Dị Giới - Chương 712: Chương 716 | MonkeyD