Cái Kết Của Kẻ Ngoại Tình - Chương 8
Cập nhật lúc: 23/07/2026 06:01
Anh liếc nhìn tôi, khẽ mấp máy môi không ra tiếng:
“Sao thế?”
Tôi lắc đầu, vừa định mở miệng thì điện thoại anh reo lên.
Đối phương rõ ràng rất sốt ruột, gọi không được liền nhắn liền mấy tin, sau đó lại gọi tới.
“Nghe đi.”
Tôi giục.
“Chắc có việc gấp đấy.”
Âm thanh điện thoại vang dội khắp phòng.
Kỳ Mộ đặt quà xuống:
“Xin lỗi chú thím, nhà có chút việc gấp, mai con qua chúc Tết sau nhé!”
Anh còn làm động tác ra hiệu tối gọi cho tôi, rồi vội vã quay người bỏ đi.
Tôi nhấc túi quà anh mang đến, chạy theo.
“Kỳ Mộ!”
Tôi gọi anh, nhét trả túi quà lại:
“Mang về đi, ba mẹ em sẽ không nhận đâu.”
Kỳ Mộ thất vọng đến khó hiểu:
“Anh đã nói mà, chú thím có gì đó không bình thường. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Vừa nói, điện thoại anh lại reo lên dồn dập như thúc mạng.
Tôi kiên quyết:
“Kỳ Mộ, đừng làm khó em. Anh có việc gấp thì đi đi.”
Anh bất lực nhìn tôi một cái:
“Ngân Ngân, có chuyện gì mình sẽ cùng nhau giải quyết. Anh xong việc sẽ quay lại tìm em.”
Tối hôm đó, người đến không phải là Kỳ Mộ.
Mà là tin nhắn khiêu khích của Hứa Lộ:
“Đừng chờ nữa, anh ấy đang ở bên tôi đây.”
Kèm theo một tấm hình chụp nghiêng khuôn mặt Kỳ Mộ.
“Chuyện thanh mai trúc mã gì đó anh ấy sớm chán ngấy rồi. Vẫn là kịch bản yêu hận ràng buộc với tôi mới thú vị.”
Lần đầu tiên tôi trả lời cô ta, mặt không chút biểu cảm:
“Đàn ông rác rưởi thôi, cô thích thì lấy.”
Quả nhiên Hứa Lộ tức đến mức nhảy dựng:
“Tống Ngân, đừng tưởng cô giỏi giang lắm!”
“Thật nghĩ mình không thể bị thay thế chắc?”
“Cứ đợi mà xem.”
Ngày hôm sau, cô ta quả thật không để tôi thất vọng, cập nhật trực tiếp hình ảnh buổi hẹn hò.
Bức ảnh thứ nhất:
Hai người cùng ăn một củ khoai nướng, còn giơ tay làm dấu “Yeah”.
“Thời đại nào rồi còn ăn thứ này, cười c.h.ế.t người, chấm tệ!”
Bức ảnh thứ hai:
Kỳ Mộ gắp cho cô ta một đống thú nhồi bông, xếp thành hình trái tim.
“Không phải Jellycat, chấm tệ!”
Bức ảnh thứ ba:
Đăng ảnh trà sữa và vé xem phim.
“Chúng tôi xem bao nhiêu phim rồi, lịch trình này vẫn chấm tệ!”
Cô ta cố tình sao chép lại toàn bộ buổi hẹn kỷ niệm của tôi và Kỳ Mộ, sau đó tự mãn tặng liền ba chữ “chấm tệ”.
Người trưởng thành phải chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.
Vậy nên ba chữ “chấm tệ” này, coi như tôi dành để tự cảnh tỉnh bản thân vì đã nhìn người không rõ.
Tôi cười nhạt.
Năm mới là lúc bỏ cái cũ, đón cái mới.
Chuyện này hôm nay sẽ kết thúc hẳn.
Tôi đứng đợi ngay cửa ra của rạp phim.
Kỳ Mộ và Hứa Lộ lẫn trong dòng người tản ra.
Hứa Lộ nghịch ngợm quấn khăn len của anh ta lên cổ hai người.
Kỳ Mộ nghiêng đầu sang, vẻ mặt nhạt nhẽo, nhấc tay gỡ khăn ra.
Điều đó khiến Hứa Lộ phụng phịu, giậm chân không chịu đi tiếp.
Không biết anh ta nói gì, cô ta lại bật cười, ôm lấy tay anh ta.
Tôi bước tới.
Giơ tay khẽ vẫy, tôi cất giọng:
“Chào, Kỳ Mộ.”
Cả người anh ta lập tức cứng đờ, sắc mặt trắng bệch.
Như thể vừa nhìn thấy mãnh thú.
Mỗi tin nhắn của Hứa Lộ đều không quên gửi vị trí.
Mục đích là để tôi chứng kiến cảnh này, vì vậy cô ta hoàn toàn bình tĩnh.
Khóe mắt khóe môi cô ta đầy kiêu ngạo, cô ta dựa sát vào anh ta:
“Đại học bá Tống, lâu rồi không gặp nhé!”
Kỳ Mộ sững sờ mấy giây mới hoàn hồn, lập tức đẩy cô ta ra:
“Ngân Ngân, anh…”
Tôi giơ tay ra hiệu về phía quán cà phê bên cạnh:
“Đừng chắn ở đây, khó coi lắm.”
Ánh mắt tôi nhìn hai người chỉ còn lạnh lẽo và ghê tởm.
Một câu nhẹ tênh dường như đập nát Kỳ Mộ.
Lưng anh khom xuống, răng nghiến ken két, hất mạnh Hứa Lộ đang định bám vào lần nữa:
“Cút!”
Hứa Lộ cũng nổi giận, không chịu nổi việc bị đẩy ra lần thứ hai.
Khóe miệng cô ta cong xuống, mắt rưng rưng ấm ức.
Nhưng biểu cảm ấy không khiến Kỳ Mộ động lòng.
Ngược lại, ánh mắt anh ta đầy giận dữ.
Trước khi anh ta kịp mở miệng, tôi đã lạnh mặt, giọng cao hơn, từng chữ dằn rõ:
“Tôi nói, vào quán cà phê kia, ba người chúng ta cùng nói chuyện!”
“Đừng để tôi nhắc lần thứ ba!”
Dưới sự kiên quyết của tôi, ba người chúng tôi — một tổ hợp kỳ cục — cùng bước vào quán cà phê.
Hứa Lộ ngẩng cao đầu, ra vẻ khí thế mà nhanh chân chọn chỗ trước.
Tôi ngồi đối diện cô ta.
Kỳ Mộ vừa định ngồi xuống cạnh tôi thì bị tôi đặt túi lên ghế chặn lại, khẽ hất cằm:
“Anh cũng ngồi đối diện.”
Ngực Kỳ Mộ phập phồng, hơi thở dồn dập, tay siết thành nắm đ.ấ.m đập “bộp” xuống bàn, mắt đỏ hoe:
“Ngân Ngân, rốt cuộc em muốn làm gì?”
Tôi chẳng buồn để ý, bình tĩnh gọi nhân viên, gọi ba cốc cà phê.
Đợi nhân viên rời đi, Kỳ Mộ dần bình tĩnh lại, ánh mắt như cầu xin:
“Ngân Ngân, không phải như em thấy đâu…”
Tôi giơ tay ra hiệu “suỵt”, nhìn sang Hứa Lộ, mỉm cười:
“Chúng ta đâu phải lâu rồi chưa gặp. Không lâu trước tôi gặp cô hai lần liền đấy.”
“Hôm tuyết đầu mùa, đồ đôi của hai người đẹp thật.”
“Còn lần ở quán bar, cô ăn mặc xinh xắn như thế mà lại chạy công cốc, thật ngại quá nhé.”
Câu nói khiến Hứa Lộ cũng sững sờ.
Kỳ Mộ nhìn tôi, cả người run rẩy như lá, gương mặt lộ rõ sự tuyệt vọng.
Những lời bào chữa, những may mắn mà anh ôm giữ, tất cả vỡ nát chỉ trong khoảnh khắc.
Anh ta muốn nói thật to.
Rằng hôm qua vì bị uy h.i.ế.p nên mới vội vã bỏ đi, hôm nay mới phải làm theo lời Hứa Lộ vì cô ta dọa sẽ đến tận nhà tôi làm ầm lên.
Anh ta vốn không muốn, hoàn toàn không cố ý.
Nhưng bao nhiêu lời chỉ hóa thành một câu:
“Em… em đều thấy cả rồi… anh đáng c.h.ế.t… thật đáng c.h.ế.t!”
Anh chống khuỷu tay lên bàn, ôm đầu, giọng nghẹn lại.
Đến khi ngẩng đầu, mắt đỏ rực, nước mắt rơi lã chã.
Ngày xưa dù khổ cực thế nào tôi cũng chưa từng thấy Kỳ Mộ khóc.
