Cả Thôn Ăn Rau Dại, Ta Dắt Lũ Nhỏ Tu Tiên Làm Ruộng - Chương 115: Ngụy Lương Thăm Dò Tiêu Xuân Anh, Hôm Nay Đến Là Để Đưa Phần Thưởng

Cập nhật lúc: 30/03/2026 00:02

Tiêu Xuân Anh khẽ nhướn mày, không phản ứng quá lớn, tính toán thời gian thì cũng đã đến lúc có người tìm đến nàng.

Nếu đến việc điều tra mà họ cũng không làm thì nàng lại phải nghi ngờ năng lực xử lý vụ án của đối phương rồi.

"Quan sai?" Bà Trần Trương thị lại giật nảy mình.

Là dân chúng bình thường, điều đáng sợ nhất chính là phải dính dáng đến quan phủ. Vừa nghe thấy những từ như quan phủ, nha môn là từ trong lòng đã thấy sợ hãi.

"Con dâu thứ, họ tìm con làm gì?"

"Đi xem rồi khắc biết ạ."

Tiêu Xuân Anh không nhanh không chậm đi tới mở cổng, liếc mắt một cái đã thấy chiếc xe ngựa đậu trước cửa cùng mấy vị quan sai nha dịch đang đứng gần đó.

Cách đó không xa còn có một đám dân làng đang vây xem, không ít người đang bàn tán xôn xao, chỉ trỏ về phía nàng, đoán già đoán non xem liệu nàng có phải đã gây ra tội gì nên mới bị người ta tìm đến bắt giữ hay không.

"Ngươi chính là Tiêu nương t.ử phải không?"

Người đàn ông dẫn đầu chính là Ngụy Lương, hôm nay tuy chỉ mặc thường phục, nhưng phong thái toát ra từ người hắn không thể che giấu được, nhìn qua là biết lai lịch bất phàm.

Hắn lặng lẽ quan sát Tiêu Xuân Anh, trong lòng khá kinh ngạc. Dung mạo và khí chất của vị Tiêu nương t.ử này hoàn toàn không giống người trong thôn, chẳng hề kém cạnh những vị danh môn quý phu nhân mà hắn từng gặp.

Dáng người nhìn thì cao ráo mảnh khảnh, không chút nào giống người có sức lực lớn, cũng không có dấu vết của việc từng tập võ.

"Tại hạ Tiêu Xuân Anh, không biết vị đại nhân này tới đây có việc gì?"

Tiêu Xuân Anh cũng quan sát Ngụy Lương, đối phương chừng hơn ba mươi tuổi, làn da màu lúa mạch khỏe khoắn.

Dáng người cân đối, tràn đầy lực bộc phát, hoàn toàn khác biệt với đám nha dịch ở huyện, chắc chắn là một cao thủ.

Cấp trên phái người như vậy đến điều tra, xem ra rất coi trọng việc này.

"Không mời ta vào ngồi một chút sao?" Ngụy Lương mỉm cười hỏi.

"Đại nhân mời vào trong, mong người đừng chê tệ xá đơn sơ."

"Tiêu nương t.ử khiêm tốn rồi, là ta mạo muội quấy rầy mới đúng."

Tiêu Xuân Anh mời họ vào nhà chính, Huyện thừa cũng đi theo vào, vài nha dịch thì đứng canh ở ngoài sân.

Dân làng thấy đám quan sai này khá khách khí thì đoán rằng Tiêu nương t.ử chắc không phải phạm tội gì, nên càng hiếu kỳ hơn.

Không ít người chen chúc vào sân, muốn nhìn cho ra lẽ.

Bà Trần Trương thị nhanh nhẹn dâng trà cho Ngụy Lương và đám người, lúc này hắn mới bắt đầu tự giới thiệu.

"Tại hạ Ngụy Lương, phụng mệnh Tri châu đại nhân đến huyện Vân An điều tra vụ án huyện lệnh bị ám sát. Vì phát hiện vụ việc có chút liên quan đến Tiêu nương t.ử nên đặc biệt tới đây để hỏi thăm tình hình."

"Hóa ra là Ngụy đại nhân, không biết đại nhân muốn hỏi thăm tình hình gì ạ? Việc này lại có liên quan gì đến ta?"

Tiêu Xuân Anh thần sắc bình thản ung dung, giọng điệu không kiêu ngạo cũng không nịnh nọt.

Trong lòng Ngụy Lương thầm động, thầm nghĩ người này quả nhiên trầm ổn, vậy mà không hề có chút căng thẳng hay sợ hãi nào, hoàn toàn không giống một thôn phụ bình thường.

Nhìn lại bà Trần Trương thị bên cạnh, hai mắt đã mở to, mặt mày tái mét, đó mới là biểu hiện thường thấy của người bình thường.

"Chúng ta đã điều tra đám thổ phỉ ở Hắc Phong Trại, trong đó có hai tên khai rằng lúc trước Chu Thiên Tứ từng dùng tiền sai khiến họ đi cướp g.i.ế.c nhà các người. Vị Nhị đương gia lúc đó dẫn hơn ba mươi tên phỉ, ngoài hai tên này ra thì toàn bộ đều bị ngươi g.i.ế.c c.h.ế.t, về việc này ngươi giải thích thế nào?"

Bà Trần Trương thị và đám dân chúng vây xem ngoài cửa đồng loạt hít một hơi lạnh, không thể tin được mà nhìn về phía Tiêu Xuân Anh.

Tiêu nương t.ử lại g.i.ế.c người, hơn nữa còn là vài chục tên thổ phỉ? Việc này làm sao có thể?!

Tiêu Xuân Anh lại khẽ nhíu mày, vẫn không hề có chút hoảng loạn nào.

"Đại nhân tin vào lời khai này sao?"

Ngụy Lương đáp: "Dù tin hay không, ta cũng cần phải tìm hiểu cho rõ ràng, mong Tiêu nương t.ử đừng giấu giếm."

Thần sắc Tiêu Xuân Anh bỗng chốc trở nên lạnh lùng: "Nếu ta có năng lực ấy thì còn phải chôn chân ở thôn Trần Gia nhỏ bé này sao? Dù là bôn ba giang hồ hay tòng quân, tin rằng cũng đã sớm tạo nên danh tiếng rồi."

Dân làng đều gật đầu lia lịa, đúng vậy thật mà, Tiêu nương t.ử gả tới thôn Trần Gia bao nhiêu năm nay, ngoài việc sức lực lớn hơn người thì có gì đặc biệt đâu, sao có thể g.i.ế.c nhiều thổ phỉ như vậy được?

"Hơn nữa, họ nói ta g.i.ế.c người thì phải có chứng cứ chứ. Những tên thổ phỉ bị g.i.ế.c đó đâu rồi? Chẳng lẽ ta có thể khiến họ biến mất không dấu vết sao?"

Câu hỏi này làm khó được Ngụy Lương, đây cũng là điểm khiến hắn khó hiểu nhất.

Nói là g.i.ế.c người thì phải có t.h.i t.h.ể, nhưng hắn đã cho người lật tung cả mười dặm xung quanh mà ngay cả một sợi tóc cũng chẳng tìm thấy.

"Tiêu nương t.ử nói có lý. Không biết có thể kể lại cho ta nghe tình hình cụ thể lúc đó không? Tiêu nương t.ử đã bắt hai tên thổ phỉ kia thế nào? Hai kẻ đó đều là hạng hung đồ g.i.ế.c người không chớp mắt đấy."

Tiêu Xuân Anh đáp: "Đại nhân đã tìm đến ta thì chắc hẳn cũng đã điều tra qua về ta, nên biết là ta có sức lực rất lớn mới phải."

"Đúng là có nghe nói, nghe đồn Tiêu nương t.ử một mình có thể săn được cả lợn rừng." Ngụy Lương gật đầu thừa nhận.

"Đó chính là câu trả lời ạ." Tiêu Xuân Anh gật đầu: "Hơn nữa không chỉ mình ta, mấy đứa nhỏ nhà ta sức lực cũng chẳng nhỏ đâu, bắt hai tên thổ phỉ thì không khó."

Ngụy Lương lại hỏi: "Các người không sợ sao? Trong tay chúng là có đao đấy."

Tiêu Xuân Anh lần này ngẫm nghĩ một hồi mới nói: "Sợ chứ, nhưng cũng không phải quá sợ. Ta không cho rằng bọn chúng còn đáng sợ hơn cả lợn rừng."

Ngụy Lương im lặng, điều này cũng đúng, sức sát thương của thổ phỉ chưa chắc đã bằng một con lợn rừng hung dữ.

Xem ra không hỏi ra được gì thêm rồi, cuối cùng chỉ cần xác nhận lại võ nghệ của đối phương là được.

Nghĩ đến đây, hắn đưa mắt ra hiệu cho Huyện thừa, vị Huyện thừa liền móc từ trong n.g.ự.c ra một túi tiền đưa cho hắn.

Ngụy Lương đón lấy rồi đứng dậy, thái độ ôn hòa hơn rất nhiều.

"Thực ra hôm nay ta đến đây chủ yếu là để trao phần thưởng cho Tiêu nương t.ử. Các người bắt được hai tên thổ phỉ, theo quy định của triều đình thì được thưởng mười hai lượng bạc, đây là phần thưởng cho các người."

Hắn đưa túi tiền về phía Tiêu Xuân Anh, Tiêu Xuân Anh cũng đứng dậy khi thấy hắn đứng lên, có vẻ hơi bất ngờ.

"Việc này... làm sao dám nhận ạ?"

"Tiêu nương t.ử quả là bậc nữ nhi hào kiệt, phần thưởng này mong ngươi đừng chê."

"Vậy ta xin nhận, đa tạ Ngụy đại nhân."

Dân làng vì biến cố này mà ai nấy đều giật mình, không phải là đến để hỏi tội sao? Sao lại thành trao thưởng rồi?

Bắt được một tên thổ phỉ mà lại có sáu lượng bạc, nghe mà họ cũng thấy động lòng.

Tuy nhiên nghĩ tới sự hung tàn của thổ phỉ thì họ lập tức dẹp bỏ ý nghĩ đó ngay. Muốn kiếm số tiền này cũng phải còn mạng mới hưởng được.

Trong phòng, Ngụy Lương đưa túi tiền, Tiêu Xuân Anh đưa hai tay ra nhận, không ngờ lại bất ngờ xảy ra biến cố.

Ngay khi tay Tiêu Xuân Anh sắp chạm vào túi tiền, túi tiền bỗng nhiên rơi xuống.

Tiêu Xuân Anh kinh ngạc vươn tay bắt lấy nhưng không kịp, ngược lại Ngụy Lương một tay chộp lấy túi tiền, tay kia nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay nàng.

Một thoáng sau, Ngụy Lương vội vàng buông tay Tiêu Xuân Anh ra, đôi gò má hơi ửng đỏ, vẻ mặt đầy áy náy.

"Xin lỗi, là lỗi của ta không cẩn thận, ta chỉ là muốn giúp cô bắt túi tiền thôi."

"Đại nhân không cần phải xin lỗi, là do ta phản ứng chậm chạp."

Tiêu Xuân Anh lùi lại một bước, kịp thời giữ khoảng cách.

Ngụy Lương vẫn còn chút áy náy, lần này hắn đặt túi tiền lên mặt bàn.

"Vậy ta không làm phiền Tiêu nương t.ử nữa, hữu duyên sẽ gặp lại."

Nói đoạn, hắn sải bước đi ra cửa phòng, Huyện thừa cũng vội vàng theo sau.

"Kính chúc hai vị đại nhân lên đường bình an."

Tiêu Xuân Anh tiễn hai người ra tận cổng viện, mãi cho đến khi họ lên xe ngựa rời đi, nàng mới thu hồi ánh mắt, lòng đầy suy tư.

Tên Ngụy Lương này thật gian xảo, lại dùng cách này để thử dò, chẳng lẽ hắn muốn kiểm tra xem nàng có nội lực hay không?

Rất tiếc, nàng đúng là không có thứ đó, còn về linh lực, nàng tin rằng đối phương căn bản không thể phát hiện ra.

Vậy nên hôm nay coi như đã vượt qua ải.

"Tiêu nương t.ử, cô thật là giỏi quá, lại còn được quan phủ ban thưởng nữa."

Bỗng nghe dân làng trầm trồ khen ngợi, không ít người lộ vẻ ghen tị.

"Đúng vậy, ban đầu ta còn tưởng vị đại nhân kia đến để hỏi tội, không ngờ lại là đến để ban thưởng."

"Tiêu nương t.ử quả nhiên lợi hại, ngay cả thổ phỉ cũng bắt được, thật xứng đáng được nhận thưởng mà."

"Đối diện với hai tên thổ phỉ đó mà cô không sợ sao? Gan cũng lớn quá rồi."

"..."

Nghe mọi người tò mò bàn tán, Tiêu Xuân Anh chỉ mỉm cười, lát nữa nàng có thể tìm thời gian đem mấy cái xác trong Tiên phủ ra ngoài chôn cất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cả Thôn Ăn Rau Dại, Ta Dắt Lũ Nhỏ Tu Tiên Làm Ruộng - Chương 115: Chương 115: Ngụy Lương Thăm Dò Tiêu Xuân Anh, Hôm Nay Đến Là Để Đưa Phần Thưởng | MonkeyD