Cả Nhà Xuyên Không Về Cổ Đại, Giữa Năm Đại Hạn Vừa Khai Hoang Làm Giàu - Chương 93: Quyết Định Tới Hoang Sơn
Cập nhật lúc: 12/04/2026 04:03
Tô Vãn Ca muốn ở lại khai hoang, ngoài việc có đất ra thì còn những nỗi lo khác.
Nàng nghĩ nếu bọn họ đi thành Vân Châu, vạn nhất lại giống như Ninh Châu, nửa chừng thay đổi quy tắc không tiếp nhận nạn dân nữa, thì công sức chạy vạy coi như uổng phí.
Hơn nữa, kẻ gian gặp trên đường chắc chắn còn đáng sợ hơn nhiều so với đám người xấu ở vùng khai hoang Từ Châu.
Khai hoang tại Từ Châu ít nhất còn được quan phủ lo cơm nước, mọi người không cần chịu đói, vẫn có sự đảm bảo hơn ở bên ngoài.
Nghe Tô Vãn Ca nói vậy, Tô Lập Quốc gật đầu, nhưng đôi mày vẫn hơi nhíu lại.
Tô Vãn Ca biết Tô Lập Quốc chắc chắn đang vô cùng lo lắng.
Để trấn an phụ thân, Tô Vãn Ca nói: "Phụ thân, cùng lắm thì buổi tối con sẽ đưa Tiểu Tinh Tinh và Tiểu Đậu Nha vào không gian ngủ. Như vậy mỗi ngày đều tích lũy thêm thời gian dùng chung không gian, sau này cả nhà ta ban ngày làm việc, tối đến ngủ trong nông trang, cuộc sống cũng sẽ không đến nỗi nào."
"Hơn nữa nếu tốc độ khai hoang của chúng ta chậm, người khác nhanh hơn, biết đâu chúng ta còn có thể bỏ bạc ra mua lại đất của họ."
Tô Lập Quốc im lặng một lúc lâu mới từ tốn lên tiếng.
"Ừm, nếu nhà họ Hứa không tới đón chúng ta, vậy thì chúng ta chọn ở lại khai hoang. Biết đâu mùa xuân năm sau, chúng ta đã có ruộng đất của riêng mình."
"Đến lúc đó dựng nhà lên, cày cấy xong xuôi, cuộc sống chắc chắn sẽ khởi sắc."
Nghe Tô Lập Quốc nói thế, Hứa Thúy Lan cúi đầu suy tư, trong đầu hiện lên cảnh tượng nam cày nữ dệt, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt.
Nàng cũng tiếp lời: "Ta còn biết dệt vải, đến lúc đó có thể may y phục mới cho mọi người mặc."
Đúng lúc gia đình Tô Vãn Ca tạm định ở lại khai hoang, người nhà họ Hồ tới mời Tô Lập Quốc, bảo rằng Hồ Trường Thuận có việc muốn thương lượng.
Nhà họ Hồ cũng chọn ở nhà tạm trú, nhưng là kiểu giường lớn tập thể, người đông nên họ muốn tiết kiệm hơn chút.
Tô Lập Quốc đi khỏi, Tô Vãn Ca ở lại chăm sóc hai đứa nhỏ cùng Hứa Thúy Lan.
Đợi đến khi Tô Lập Quốc trở về, Tiểu Tinh Tinh và Tiểu Đậu Nha đều đã b.ú no và ngủ say.
Tô Vãn Ca thấy thần sắc của Tô Lập Quốc tốt hơn lúc đi, đoán rằng nhà họ Hồ tìm ông chắc có tin vui, liền cất tiếng hỏi.
"Phụ thân, Hồ thúc thúc tìm người có chuyện gì vậy ạ?"
Nghe Tô Vãn Ca hỏi, Tô Lập Quốc nhìn Hứa Thúy Lan rồi đáp: "Xem ra chúng ta phải ở lại Từ Châu thật rồi."
Hứa Thúy Lan nghe vậy hỏi lại: "Sao vậy, nhà họ Hồ có mối quan hệ nào sao? Có thể giúp chúng ta an ổn định cư tại Từ Châu ư?"
Nói xong, nàng ngóng chờ nhìn Tô Lập Quốc.
Tô Lập Quốc lắc đầu, lên tiếng: "Thân quyến của họ tại Từ Châu đã từ chối thu nhận, phía quan phủ cũng đã hồi báo tin tức cho họ rồi."
"Người nhà họ Hồ không muốn ra khỏi thành tiếp tục chạy nạn nữa, họ dự định ở lại Từ Châu để khai hoang."
Tô Lập Quốc vừa dứt lời, Hứa Thúy Lan và Tô Vãn Ca lập tức hiểu ngay ý tứ.
Nếu người nhà họ Hứa tới đón, họ tất nhiên ở lại Từ Châu, còn nếu không tới, ý của Tô Lập Quốc là sẽ cùng nhà họ Hồ chọn đi khai hoang.
Vừa nghe nhà họ Hồ ở lại khai hoang, trên mặt Hứa Thúy Lan hiện rõ nét cười: "Thế thì tốt quá, sau này chúng ta lại có thể nương tựa giúp đỡ lẫn nhau rồi."
Tô Lập Quốc lúc này mới giãn mày, nói: "Đúng vậy, có người quen biết cùng nhau, chúng ta cũng an tâm hơn nhiều."
Những ngày sau đó, gia đình Tô Vãn Ca cứ thản nhiên ở lại nhà tạm trú, rảnh rỗi lại qua lại với nhà Hồ Trường Thuận.
Chủ yếu là nhà họ Hồ tới thăm, vì chỗ ở tập thể bên kia người đông miệng tạp, không tiện trò chuyện tâm tình.
Dù nhà họ Hồ hiện không có thân quyến tiếp nhận, nhưng họ vẫn có thể tiếp tục ở lại nhà tạm trú cho đủ bảy ngày.
Đáng ra họ có thể đi khai hoang sớm hơn, nhưng họ muốn đợi tin tức từ phía nhà Tô Lập Quốc để xem có thể cùng nhau đi một lượt hay không.
Những ngày tiếp theo, gia đình Tô Lập Quốc bắt đầu chuẩn bị sẵn sàng cho việc khai hoang.
Ngày nào cũng đi dạo quanh thành Từ Châu, mua sắm những đồ dùng cần thiết cho sinh hoạt thường ngày.
Dù là ăn mặc hay đồ cày cấy, nghĩ tới việc khai hoang có thể dùng đến, Tô Lập Quốc đều cố gắng chuẩn bị chu đáo để phòng ngừa bất trắc.
Nhà họ Hồ thấy vậy cũng bắt chước làm theo, sợ đến nơi rồi lại phải chịu khổ.
Tuy nhiên, họ vẫn không nhịn được mà than vãn với Tô Lập Quốc về việc vật giá tăng quá cao.
Nhiều món đồ có giá đắt gấp đôi, gấp ba lần so với lúc còn ở huyện Bình An.
Thế nhưng không mua không được, bởi họ cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.
Trong thời gian này, nhà họ Đoạn còn phái người tới dò hỏi tin tức, muốn xem họ ở đâu để tiện bề qua lại sau này.
Biết họ có khả năng phải tới khu Hoang Sơn, nhà họ Đoạn đã tặng cho Tô Lập Quốc và Hồ Trường Thuận một ít vật phẩm, giúp họ tiết kiệm được một khoản chi tiêu.
Thời gian trôi rất nhanh, chớp mắt đã tới hạn bảy ngày, nhà họ Hứa không phản hồi, gia đình Tô Lập Quốc chính thức thất bại trong việc tìm tới người thân.
Nha dịch tới làm thủ tục trả lại tiền cọc cho nhà Tô Lập Quốc, khi biết họ không có thân quyến đón và chọn đi khai hoang, gã còn an ủi họ.
"Đi khai hoang cũng không có gì không tốt. Các người vốn dĩ đã ly hương, không còn chỗ để về, hơn nữa lương thực mang theo cũng chẳng biết duy trì được bao lâu."
"Nhưng nếu đi khai hoang, quan phủ không những lo cơm nước, mà sau này khai khẩn được một mẫu đất, các người còn được chia ba phần mười. Đợi tới vụ xuân năm sau, quan phủ còn cấp hạt giống cho các người nữa."
Nghe những lời này của nha dịch, Tô Vãn Ca cảm thấy quan phủ Từ Châu có vẻ khá ổn.
Vừa tiếp nhận nạn dân, vừa có thể khai mở đất hoang, sang năm diện tích canh tác tăng thêm, dân số tăng trưởng, thuế má các mặt chắc chắn cũng cải thiện rõ rệt.
Tô Lập Quốc thấy vị nha dịch này khá dễ nói chuyện, liền lén biếu gã ít bạc gọi là tiền mua rượu, nhân tiện dò hỏi tình hình bên khu khai hoang.
Ngờ đâu vị nha dịch đó không nhận tiền, còn nói với Tô Lập Quốc: "Các người chạy nạn tới đây, vốn đã khó khăn, số tiền này hãy cứ giữ lấy mà dùng."
Nói đoạn, gã hạ thấp giọng: "Nơi các người tới khai hoang gọi là Hoang Sơn, người đứng đầu họ Trương, tuy tính tình nóng nảy nhưng bản chất không xấu, hơn nữa lão ta đặc biệt thích rượu. Các người có thể nghĩ cách mang theo chút rượu, đến lúc đó sẽ có ích."
Những lời của nha dịch dù không nói thẳng nhưng Tô Lập Quốc nghe xong liền hiểu ngay ý tứ.
Mang rượu theo chính là để làm vừa lòng Trương đầu lĩnh, thu phục cảm tình của lão, sau này cuộc sống có lẽ sẽ dễ thở hơn chút.
Nhận được thông tin hữu ích này, Tô Lập Quốc vô cùng cảm kích. Vì nha dịch không nhận tiền, cuối cùng Tô Vãn Ca mang mười mấy quả trứng gà ra làm lễ tạ ơn.
Lần này đối phương không từ chối, rất sảng khoái nhận lấy.
Tuy nhiên, họ cũng không nhận không lễ tạ, gã tặng lại một túi t.h.u.ố.c lớn cho nhà Tô Vãn Ca và nhắc nhở họ chú ý an toàn.
"Hoang Sơn nhiều sâu bọ rắn rết, các người cứ treo mấy túi t.h.u.ố.c này ở nơi ngủ nghỉ, có thể tránh được bị chúng c.ắ.n."
Tô Lập Quốc nghìn lần cảm tạ nhận lấy túi t.h.u.ố.c, đây mới là thứ vô cùng thiết thực.
Sau khi nhà họ Tô và nhà họ Hồ làm xong thủ tục trả phòng, họ thu dọn hành trang, theo vị nha dịch phụ trách đưa nạn dân tới Hoang Sơn đến điểm tập kết, chờ nhóm người khai hoang tiếp theo cùng xuất phát.
