Cả Nhà Phản Diện Đều Hắc Hóa, Chỉ Có Sư Muội Là Hài Hước - Chương 897: Miệng Nàng Ta Độc Quá!
Cập nhật lúc: 27/04/2026 18:15
Nghe thấy âm thanh, Diệp Linh Lung nhanh ch.óng quay đầu lại, nhìn thấy từ mấy hướng phía trước xuất hiện một đám người, bọn họ mặc đồng phục môn phái giống nhau, từng tên đều hung thần ác sát, nhìn nàng giống như nhìn thấy kẻ thù vậy.
Ồ, không phải giống, mà chính là.
Phía trước có chừng tám người, toàn bộ đều là đệ t.ử Nguyên Võ Tông, trong đó năm người là Luyện Hư hậu kỳ, ba người còn lại là Luyện Hư trung kỳ.
Mặc dù những người này nàng không quen biết ai, nhưng với tư cách là top 1 bảng xếp hạng cừu hận của đệ t.ử Nguyên Võ Tông, bọn họ hẳn là đều biết và căm ghét nàng.
"Đúng là oan gia ngõ hẹp, không ngờ ở nơi này lại có thể chạm mặt ngươi."
"Trước đó dùng thủ đoạn hãm hại mấy vị sư huynh đệ của chúng ta, lại khuấy đảo khiến Thiên Lăng Phủ cắt đứt liên lạc với Nguyên Võ Tông, sau đó hình như còn g.i.ế.c vị hôn thê của Triệu sư huynh, tên tiểu Hóa Thần nhà ngươi, tu vi không cao, ngược lại rất biết gây chuyện."
Diệp Linh Lung đứng tại chỗ không nhúc nhích, bởi vì tu vi của mỗi người đối phương đều cao hơn nàng rất nhiều, nàng cử động chỉ có thể c.h.ế.t nhanh hơn.
Lần này nàng quá sơ ý rồi, nàng không ngờ Đoạn Tinh Hà lại đột nhiên xuất hiện, cho nên còn chưa kịp làm cho mình một cái trận pháp dịch chuyển bảo mệnh, dẫn đến bây giờ cũng không có quá nhiều thủ đoạn bảo mệnh.
"Huynh đệ, ta phải đính chính một chút, vị hôn thê của Triệu sư huynh nhà các ngươi không phải do ta g.i.ế.c, là lúc vị phủ chủ kính yêu của ả tự bạo thì tiện thể bị nổ c.h.ế.t theo thôi."
"Thì sao chứ? Một tiểu Hóa Thần như ngươi có tư cách gì đắc tội Nguyên Võ Tông? Biết miệng ngươi lợi hại, nhưng hôm nay ngươi nói gì cũng vô dụng, bởi vì ngươi c.h.ế.t! Chắc! Rồi!"
Giọng nói vừa dứt, tên đệ t.ử Nguyên Võ Tông cầm đầu kia liền vung kiếm trong tay, hướng về phía nàng c.h.é.m ra một đạo linh lực.
Diệp Linh Lung nhanh ch.óng né tránh,"Ầm" một tiếng, đạo linh lực hắn c.h.é.m ra sượt qua vai nàng bay đi.
Còn Diệp Linh Lung tuy không bị đ.á.n.h trúng, nhưng cũng bị sức mạnh cường đại này hất văng lảo đảo không đứng vững ngã xuống đất.
Lúc ngã xuống, cơ thể nàng cố ý nghiêng đi một chút, vừa vặn đập lên người con linh khí thú cấp bảy đang thoi thóp kia, thành công đập nó ngỏm củ tỏi.
Trơ mắt nhìn linh khí thú trên mặt đất biến mất, tám tên đệ t.ử Nguyên Võ Tông kia trừng mắt đến mức tròng mắt sắp rớt ra ngoài.
Diệp Linh Lung cúi đầu nhìn thoáng qua, sau đó vẻ mặt vô tội nói:"Các ngươi cũng nhìn thấy rồi đấy? Đâu phải ta muốn g.i.ế.c nó, là vị đồng môn này của các ngươi đẩy ta, ta là người vô tội nha!"
Mặc dù nàng nói rất chân thành, nhưng đối phương nhìn thấy cảnh này lập tức bùng nổ.
"G.i.ế.c ả!"
Vốn dĩ chỉ có tên đệ t.ử Luyện Hư hậu kỳ cầm đầu chuẩn bị ra tay g.i.ế.c nàng, sau tiếng rống này, tám tên Nguyên Võ Tông bọn họ toàn bộ đều không nhịn được nữa!
Thể diện của cao thủ có thể không cần, nhưng tên tiểu Hóa Thần này bắt buộc phải c.h.ế.t!
Hơn nữa sau khi g.i.ế.c c.h.ế.t nàng còn có thể nhận được toàn bộ linh khí của một con linh khí thú cấp bảy hoàn chỉnh, ai mà không muốn chứ?
"A a a! Cứu mạng a!"
Diệp Linh Lung nhìn thấy bọn họ lao tới, không nói hai lời dán bốn tờ Gia Tốc Phù rồi bỏ chạy.
Bốn tờ Gia Tốc Phù là tốc độ nhanh nhất mà nàng có thể khống chế được, trốn thoát thăng thiên có lẽ không được, nhưng chạy đi tìm đại ca thì dư sức.
"Ngươi còn dám chạy! Ngươi còn có thể chạy! Ta cũng không tin tám Luyện Hư không g.i.ế.c nổi một Hóa Thần, hôm nay chúng ta những chuyện khác đều không làm nữa, cũng phải g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi!"
"Cảm ơn các ngươi đã cho ta biết hóa ra ta lại quan trọng như vậy nha."
"Ngươi còn dám cãi lại? Loại người như ngươi, ta sau này nhất định gặp một lần g.i.ế.c một lần! Ta g.i.ế.c đến mức ngươi khóc cha gọi mẹ, hối hận vì đã đến thế giới này!"
"Huynh đệ, ngươi không thể g.i.ế.c xong lần này rồi hẵng c.h.é.m gió lần sau sao? Bây giờ tám Luyện Hư các ngươi đuổi theo một Hóa Thần đã rất mất mặt rồi, lỡ như buông lời tàn nhẫn cuối cùng lại đuổi không kịp, vậy chẳng phải càng mất mặt hơn sao?"
Diệp Linh Lung vừa dứt lời, phía sau lập tức truyền đến từng trận hít khí lạnh, xem ra bọn họ từng tên đều tức giận không nhẹ.
"Ta thật sự không thể tưởng tượng nổi, chỉ là một Hóa Thần thôi, sao có thể khiến người ta ghét đến vậy chứ?"
"Ta cũng không ngờ a, ta chỉ là một Hóa Thần thôi, sao ngày nào cũng lăn lộn chơi đùa cùng đám Luyện Hư các ngươi chứ?"
...
Lần này những người phía sau triệt để bị nàng chọc tức nổ tung, liên tục điên cuồng c.h.ử.i rủa ở phía sau.
"Ta đệch bà nội nhà ngươi! Con ranh Hóa Thần c.h.ế.t tiệt!"
"Ta gõ đầu tông chủ nhà các ngươi! Tám tên Luyện Hư ngu ngốc các ngươi."
"Tuổi còn nhỏ, miệng lưỡi độc địa như vậy! Ngươi muốn c.h.ế.t a!"
"Đã có tuổi, cơ thể lại yếu ớt như vậy, sao vẫn chưa đuổi kịp thế?"
...
Tức c.h.ế.t người rồi! Chửi cũng c.h.ử.i không lại, đuổi còn chưa đuổi kịp, nỗi nhục nhã tột cùng này, đúng là cạn lời!
"Sắp đuổi kịp ả rồi! Khoan hãy g.i.ế.c c.h.ế.t, nhất định phải hung hăng hành hạ ả!"
Vốn tưởng rằng Diệp Linh Lung sẽ tiếp tục phản bác chọc tức bọn họ, ai ngờ nàng lại đột nhiên đổi giọng, bắt đầu phát ra âm thanh anh anh anh.
"Huynh hu hu... Đại ca cứu mạng a! Bọn họ muốn g.i.ế.c ta! Ta sợ quá a!"
???
Mặt mũi nàng đâu rồi?
"Khóc cái gì mà khóc! Cho dù đại ca ngươi có đến cũng vô dụng! Chúng ta g.i.ế.c luôn cả hắn!"
"Thật quá đáng, các ngươi lại dám đòi g.i.ế.c đại ca ta, ta liều mạng với các ngươi!"
???
Nàng đang phát điên cái gì vậy?
Tám gã đại hán phía sau đang vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi, phía trước đột nhiên xuất hiện một nam t.ử nhanh ch.óng chạy tới, trong tay cầm một thanh đại đao khí thế bức người, trên đó bốc lên ngọn lửa màu đỏ như m.á.u, nhìn qua đã biết phi thường không dễ chọc.
"Tám Luyện Hư ức h.i.ế.p một tiểu Hóa Thần, người của Nguyên Võ Tông các ngươi đã sa sút đến mức này rồi sao?"
Đoạn Tinh Hà sau khi phát hiện Diệp Linh Lung mất tích, phản ứng đầu tiên chính là quay đầu đi tìm nàng, kết quả vừa quay đầu chưa được bao lâu đã nghe thấy tiếng kêu cứu của Diệp Linh Lung.
"Là đệ t.ử của Xích Viêm Tông!"
"Đã đến Hợp Thể kỳ rồi, đại đao màu đỏ m.á.u, hắn là..."
"Thiên tài đệ t.ử của Xích Viêm Tông, Đoạn Tinh Hà!"
"Đoạn huynh đệ, ngươi nghe chúng ta nói..."
Lời vừa ra khỏi miệng, Đoạn Tinh Hà đã cầm đại đao lao đến trước mặt bọn họ, giơ tay lên c.h.é.m xuống một đao, trực tiếp c.h.é.m ngã một tên.
"Đừng, đừng động thủ a! Chúng ta không oán không thù..."
"Không oán không thù cái gì? Vừa rồi các ngươi nói, c.h.é.m luôn cả đại ca ta cơ mà, bây giờ c.h.é.m không lại, đổi kịch bản rồi sao?"
Không phải a.
Bọn họ biết Diệp Linh Lung có sư huynh, nhưng mấy vị sư huynh đó đều là Luyện Hư a, cho nên nàng gọi đại ca bọn họ căn bản không sợ.
Nhưng ai có thể ngờ đại ca của nàng lại là Đoạn Tinh Hà của Xích Viêm Tông chứ?
Vị huynh đệ này nổi tiếng là không nể mặt ai, gặp người là c.h.é.m, tuyệt đối không nương tay.
Cái gì mà đệ t.ử bảy đại tông môn nể tình nhau một chút, ở chỗ hắn, hoàn toàn không tồn tại.
"Ta thật ngưỡng mộ Nguyên Võ Tông các ngươi a, nhập môn không tu luyện cái khác, trước tiên tu luyện da mặt này, đảm bảo cho dù bị vạn tiễn xuyên tâm, cũng tuyệt đối không xuyên thủng được da mặt này, c.h.ế.t hẳn rồi vẫn có thể giữ lại khuôn mặt nguyên vẹn, thuận tiện cho việc nhặt xác nhận dạng."
...
Miệng nàng ta độc quá!
"Đợi đã, Đoạn sư huynh..."
"Đừng đợi nữa, dám đe dọa đòi g.i.ế.c đại ca ta, ta liều mạng với các ngươi trước, cho dù hôm nay hắn nể tình bảy đại tông môn mà tha cho các ngươi, ta cũng sẽ không tha cho các ngươi đâu!"
Diệp Linh Lung ỷ vào bốn tờ Gia Tốc Phù nhanh ch.óng chạy loạn giữa bọn họ, kiêu ngạo bồi đao cho bọn họ.
*
Còn hai chương nữa, nhưng muộn rồi đừng đợi.
