Cả Nhà Phản Diện Đều Hắc Hóa, Chỉ Có Sư Muội Là Hài Hước - Chương 539: Sờ Tay Nhỏ Của Hắn, Ôm Eo Nhỏ Của Hắn
Cập nhật lúc: 26/04/2026 17:27
Diệp Linh Lung dùng ngón tay điểm điểm trên bản đồ.
“Đây là vị trí hiện tại của chúng ta, chúng ta sẽ lấy nơi này làm cứ điểm, vì hang động ở đây đã được đào sẵn, lá chuối xanh cũng nhiều nhất, nên vị trí này vẫn là an toàn nhất.”
Sau đó, nàng lại lấy điểm này làm điểm xuất phát, vẽ một vòng tròn thật lớn.
“Sau đó chúng ta sẽ chạy trốn dọc theo con đường này, tuyến đường này có rất nhiều núi, cầm Phá Thổ Châu ở trong địa đạo là thích hợp nhất.” Nói xong, nàng dừng lại rồi chỉ vào một điểm: “Nhưng phải tránh vị trí này, đây là nơi chúng ta vừa gặp đại huynh đệ kia.”
Bản đồ này khá đơn giản và dễ hiểu, vị trí chạy vòng cơ bản cũng là những nơi họ đã đi qua, quen thuộc và tương đối an toàn, xem ra không có vấn đề gì lớn.
“Lúc bắt đầu chạy, mang theo nội đan của T.ử Điện Tam Vĩ Điểu, mang theo Phá Thổ Châu, lại mang theo những lá phù này, đảm bảo vẹn toàn!”
Diệp Linh Lung vừa nói vừa bày từng món đồ phải mang theo người lên bản đồ.
“Đây là phù gì vậy?”
“Gia Tốc Phù thì không cần ta giới thiệu, đây là Bôn Bào Phù, lúc cảm thấy mình thật sự chạy không nổi nữa thì dán một lá.”
“Sẽ thế nào? Sẽ tự động chạy, không cần tốn sức sao?”
“Sẽ tự động chạy không sai, nhưng vẫn tốn sức của chính mình, hơn nữa trước khi phù giấy mất hiệu lực thì không thể dừng lại.”
“Vậy ta cứ nằm xuống không chạy thì sao?”
“Dựa theo kết quả sử dụng của người khác mấy lần trước, ngươi không nằm xuống được đâu.”
!!!
Đã chạy không nổi rồi còn phải dán cái này, nằm cũng không nằm yên được, đây là muốn lên trời sao?
Vắt kiệt cũng không phải vắt như vậy chứ! Ít nhiều gì cũng phải chừa lại một chút chứ?
“Vậy cái này là phù gì?”
“Bảo Mệnh Phù.”
“Còn có thứ tốt như vậy sao? Bảo mệnh thế nào?”
“Cầm trong tay xé một lá sẽ được dịch chuyển ngẫu nhiên đến một vị trí.”
“Ngẫu nhiên?”
“Đúng, ngẫu nhiên, ngẫu nhiên có nghĩa là có thể không dịch chuyển, cũng có thể dịch chuyển đến trong lòng nó.”
!!!
Lấy mạng ra mở hộp mù, đây là thứ ma quỷ gì vậy?
“Vấn đề không lớn, thường thì sẽ không xui xẻo đến vậy, nhưng nếu thật sự xui đến mức đó thì cứ chôn luôn đi. Ông trời muốn ngươi c.h.ế.t, ngươi cứ c.h.ế.t cho nó xem.”
…
Vốn còn tràn đầy tự tin, sao càng nghe càng thấy hoang mang vậy?
“À, ta suýt quên, còn có lá chuối xanh quan trọng nhất, lát nữa lúc bắt đầu chạy thì tự mình mang một lá, lỡ chạy không thoát bị nó nện thì cũng giảm bớt chút đau đớn.”
Diệp Linh Lung vừa dứt lời, bên tai truyền đến một tiếng “ầm” thật lớn, con T.ử Điện Cửu Vĩ Điểu kia đã hồi phục và bắt đầu đ.â.m vào ngọn núi nơi họ ẩn náu, không còn nhiều thời gian nữa.
“Bây giờ, ai chạy chặng đầu tiên?”
Diệp Linh Lung hỏi xong, không khí im lặng hai giây.
“Để ta, thân là sư huynh của muội, muội làm bất cứ chuyện gì ta cũng nên vô điều kiện ủng hộ…”
“Để ta!”
Mạnh Thư Đồng không nói hai lời, thu hết bản đồ và tất cả mọi thứ trên đó vào trong nhẫn của mình.
“Ở đây tu vi của ta cao nhất, trên người lại không bị thương, ta chạy là thích hợp nhất. Mọi người nghỉ ngơi cho khỏe, ta chạy thêm vài vòng để tranh thủ thời gian cho mọi người.”
“Nhị tỷ!”
“Tam muội!”
“Từ đây ra ngoài rẽ trái, đi thong thả không tiễn.”
…
Mạnh Thư Đồng nghiến răng, mang theo đồ đạc chạy đi.
Nàng vừa chạy, tiếng ầm ầm bên ngoài quả nhiên dần dần ít đi, con T.ử Điện Cửu Vĩ Điểu kia thật sự đã đuổi theo hướng nàng rời đi.
Bên ngoài dần dần yên tĩnh trở lại, cho đến khi không còn một chút tiếng động nào, chúng đã đi xa hoàn toàn.
Nhân lúc nó bay đi, Diệp Linh Lung nhanh ch.óng chạy ra ngoài hái rất nhiều lá chuối xanh trở về, nàng gia cố cứ điểm ẩn náu của họ, còn bố trí trận pháp xung quanh.
Sau khi mọi thứ xong xuôi, nàng quay trở lại hang động, lúc nàng về thì Cố Lâm Uyên đã ngồi đả tọa liệu thương, trước mặt hắn bày rất nhiều bình t.h.u.ố.c, có thể thấy hắn vừa uống không ít t.h.u.ố.c, lúc này đang cố gắng hấp thụ.
Nàng ngồi xuống bên cạnh Cố Lâm Uyên, lôi ra mấy quyển sách từ trong nhẫn, bây giờ tu luyện không kịp, vẫn là dựa vào tri thức để thay đổi vận mệnh thôi.
Thế là trong lúc hai người tranh thủ từng giây từng phút chuẩn bị, thời gian lặng lẽ trôi đi, không biết qua bao lâu, bên ngoài truyền đến từng tiếng ầm ầm, ngay sau đó một bóng người nhếch nhác chui vào từ cửa hang ẩn khuất.
Quần áo trên người Mạnh Thư Đồng bị đốt cháy tả tơi, tóc trên đầu cũng rối bù, đất có, lá cây có, cái gì cũng có, vừa vào nàng liền nằm sấp trên mặt đất không nhúc nhích.
“Nhị tỷ.”
Nàng giơ ngón tay lên, ra dấu số ba.
“Ta đã chạy ba vòng lớn, tổng cộng chạy một ngày một đêm, ta chạy không nổi nữa rồi.”
Dứt lời, nàng lấy bản đồ và bộ đồ đó ra bày trước mặt Diệp Linh Lung và Cố Lâm Uyên.
Diệp Linh Lung đang định đưa tay ra lấy thì Cố Lâm Uyên đã chuẩn bị từ trước, nhanh hơn nàng một bước cầm lấy đồ đạc rồi chạy thẳng ra ngoài.
Rất nhanh, tiếng ầm ầm bên ngoài lại xa dần, khu vực này lại yên tĩnh trở lại.
Mạnh Thư Đồng lôi ra mấy bình t.h.u.ố.c từ trong nhẫn, bất chấp tất cả mà đổ vào miệng, sau mấy ngụm cuối cùng cũng lấy lại được hơi.
Nàng lật người, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, cả người căng cứng ngồi thẳng dậy.
“C.h.ế.t rồi! Cố Lâm Uyên hắn…”
Nàng nói chuyện thở hổn hển, khiến Diệp Linh Lung trong lòng thắt lại.
“Tam sư huynh của ta sao rồi?”
“Hắn vừa rồi có phải đã thấy bộ dạng này của ta không? Ta có phải rất xấu không? Tóc của ta, mặt của ta, quần áo của ta, a!”
…
Diệp Linh Lung rất muốn đ.ấ.m cho nàng một phát.
Tuy nhiên, nàng bắt đầu có sức lực để suy nghĩ về những vấn đề linh tinh này, có phải điều đó có nghĩa là chuyến đi này của nàng ngoài mệt mỏi ra thì không bị thương gì không.
“Đúng vậy, hắn đã thấy, và còn ghi nhớ sâu sắc trong lòng, vĩnh viễn không quên.”
Giây tiếp theo, tiếng hét của Mạnh Thư Đồng vang vọng khắp hang động chật hẹp, hú đến mức Diệp Linh Lung tê cả da đầu.
“A a a!”
“Đừng hét nữa, nhân lúc có thời gian mau nghỉ ngơi một chút, chỉnh trang lại, lát nữa hắn chạy mệt trở về, hãy bày ra bộ dạng dịu dàng xinh đẹp nhất của ngươi, chăm sóc hắn cho tốt.”
“Được được được.”
Mạnh Thư Đồng vội vàng đứng dậy chỉnh trang, nhưng đột nhiên nàng lại nghĩ đến điều gì đó, lại hét lên một tiếng rồi nhảy dựng lên.
“Khoan đã, lát nữa hắn trở về thì đến lượt ngươi đi chạy, vậy lát nữa là ta và hắn ở riêng?”
“Đúng vậy.”
“A a a! Sao được chứ?”
“Sao lại không được? Hắn cũng không làm gì ngươi, hắn là chính nhân quân t.ử.”
“Nhưng ta sợ ta sẽ làm gì hắn, ta lại không phải là người phụ nữ đứng đắn gì!”
…
(⊙o⊙)
Lại có người tự hình dung mình như vậy, lợi hại thật.
“Ngươi tuy không đứng đắn, nhưng không chịu nổi việc ngươi nhát gan.”
Mạnh Thư Đồng ngẩn ra.
“Đi cùng nhau đến nay, ngươi có vô số cơ hội sờ tay nhỏ của hắn, ôm eo nhỏ của hắn, chiếm tiện nghi của hắn, nhưng ngươi không làm, từ đầu đến cuối ngươi chỉ dám ôm một mình ta, sau đó nhân lúc hắn không chú ý thì lén lút liếc hắn một cái.”
Diệp Linh Lung nói trúng tim đen, Mạnh Thư Đồng vô cùng kinh ngạc.
“Chuyện này mà ngươi cũng phát hiện ra?”
“Khó lắm sao? Ta lại không mù.” Diệp Linh Lung kiêu ngạo cười: “Hắn cũng không mù.”
!!!
