Cả Nhà Phản Diện Đều Hắc Hóa, Chỉ Có Sư Muội Là Hài Hước - Chương 527: Thượng Tu Tiên Giới Buông Thả Bản Thân

Cập nhật lúc: 26/04/2026 17:11

Chỉ thấy Cố Lâm Uyên không biết từ lúc nào đã đi tới phía sau các nàng, đang nhìn hai người các nàng, nói chính xác là đang nhìn Diệp Linh Lung.

Nhưng Mạnh Thư Đồng vẫn che mặt xoay người chạy mất.

Cố Lâm Uyên thấy nàng rời đi nhường chỗ, đường hoàng đi tới bên cạnh Diệp Linh Lung.

Hắn kỳ thật không có lời gì để nói, nhưng không muốn tiểu sư muội nhà mình ngày ngày bị người ta chiếm giữ cứ lải nhải lải nhải không ngừng, ít nhất hắn ở bên cạnh nàng có thể cho nàng một khoảng thanh tịnh.

Trong khoang phi chu, Mạnh Triển Lâm đang uống trà, Mạnh Thư Đồng chống cằm vẻ mặt sầu não dò hỏi.

"Ca, bọn họ vì sao không nói chuyện?"

...

Bởi vì bọn họ không phải muội.

"Khi nào ta mới có thể quay lại tìm Tam muội nói chuyện a?"

Mạnh Triển Lâm nhướng mày, hắn tưởng nàng là muốn tìm Cố Lâm Uyên nói chuyện cơ đấy, có những người a sau lưng gọi người ta là phu quân, đến hiện thực chỉ dám hỏi Tam muội khi nào rảnh.

Trong bầu không khí yên tĩnh kỳ quái này, phi chu của bọn họ bay một ngày, rốt cuộc cũng đến Lưỡng Nghi Sơn núi non trùng điệp, mênh m.ô.n.g bát ngát, rộng lớn mờ mịt.

Lưỡng Nghi Sơn là nơi đệ t.ử Hóa Thần kỳ tu luyện, từ sơ kỳ đến trung kỳ đến hậu kỳ đều có thể tìm được nơi thích hợp rèn luyện, so với những nơi khác ít nhất hoàn cảnh là ổn định, cho nên độ an toàn cao hơn rất nhiều rất nhiều.

Dưới chân Lưỡng Nghi Sơn còn có một Lưỡng Nghi Thành, Lưỡng Nghi Thành tuy không phải là thành trì rất lớn nhưng cũng không tính là nhỏ, các loại cửa hàng bên trong rất đầy đủ, tu sĩ đi ngang qua có thể mua được vật tư cần thiết để đến Lưỡng Nghi Sơn ở bên trong, trong này còn có người ở lâu dài, người đến người đi vô cùng náo nhiệt.

Trên không Lưỡng Nghi Thành cấm phi hành, cho nên phi chu hạ cánh thu lại ở cổng thành, Mạnh Triển Lâm dẫn ba người bọn họ đi vào trong Lưỡng Nghi Thành.

Vừa bước vào, Mạnh Thư Đồng lập tức bị cảnh tượng náo nhiệt bên trong thu hút, nhìn đông nhìn tây, vui mừng khôn xiết.

Diệp Linh Lung cũng nhịn không được nhìn ngó khắp nơi, đây vẫn là lần đầu tiên nàng vào thành sau khi đến Thượng Tu Tiên Giới.

Không thể không nói, Thượng Tu Tiên Giới quả thật phồn hoa hơn Hạ Tu Tiên Giới nhiều, dưới chân một dãy núi rèn luyện có một tòa thành lớn, năm đó lúc đến Đại Kim Sơn mạch rèn luyện, dưới chân núi làm gì có thành trì nào.

Trong thành lớn người đến người đi, mỗi người đều kỳ hình dị trạng không ai giống ai, linh sủng v.ũ k.h.í của bọn họ còn có rất nhiều thứ kỳ quái đều đường hoàng mang trên người, đi trên đường cái sẽ không gây ra bất kỳ sự xôn xao hay ánh mắt dị nghị nào.

Ví dụ như giờ phút này một tu sĩ mặt trắng như tro đang dẫn một đám cương thi đi ngang qua trước mặt bọn họ, cương thi xếp thành một hàng dài, nhảy vô cùng đều nhịp.

Lại ví dụ như phía trước bên trái có một xà yết mỹ nhân đi ngang qua, vóc dáng bốc lửa, eo thon chân dài, chỉ là người qua đường sẽ hơi tránh xa ả một chút, bởi vì rắn trên người ả đủ màu sắc nhìn là biết kịch độc vô cùng, bọ cạp trên người ả mỗi một cái kim đuôi đều lóe lên ánh sáng xanh rợn người.

Thì ra mọi người đến Thượng Tu Tiên Giới đều buông thả bản thân, không che đậy như vậy a.

Thế là Diệp Linh Lung hỏi một vòng vào trong nhẫn, mấy đứa chúng nó lập tức như được thả rông chạy ra ngoài nhẫn.

Thái T.ử và Viên Cổn Cổn cùng nhau nằm sấp trên đầu nàng, mỗi đứa chiếm một nửa giang sơn, Bàn Đầu thích ngồi xổm trên vai nàng, bởi vì nó thích cảm giác tóc rủ xuống bên cạnh, thế là Tiểu Bạch liền tự giác chiếm lấy bên vai còn lại.

Chỉ có Chiêu Tài đóng nắp quan tài lại, không muốn ra ngoài, không có đồ ăn ngon, nó chỉ muốn tiếp tục ngủ, thanh thiên bạch nhật, nó cũng không thích.

Nó không ra Diệp Linh Lung cũng không ép, nàng mang theo mấy tiểu gia hỏa còn lại trong Lưỡng Nghi Thành vừa đi vừa nhìn.

Mạnh Triển Lâm dẫn các nàng bước vào một khách sạn, sau khi vào bọn họ trực tiếp vào phòng bao, rất nhanh tiểu nhị ngoài cửa đã mang lên cho bọn họ một bình trà vài món điểm tâm, cùng mang tới còn có một tấm bản đồ Lưỡng Nghi Sơn.

Bản đồ Lưỡng Nghi Sơn trải ra, bốn người xúm lại nghiêm túc nhìn sang.

Lưỡng Nghi Sơn vừa lớn vừa rộng, dãy núi nhấp nhô liên miên, giống như một cái bình rượu khổng lồ nằm ngang, vị trí miệng bình vừa vặn chính là vị trí của Lưỡng Nghi Thành.

Nói cách khác, thế núi cuối cùng tụ tập lại với nhau, chỉ có một lối ra đó chính là Lưỡng Nghi Thành, nó giống như một cái nắp bình, ngăn cách Lưỡng Nghi Sơn với thế giới bên ngoài.

Từ Lưỡng Nghi Thành đi sâu vào Lưỡng Nghi Sơn, mỗi một vị trí phân bố yêu thú và linh thảo gì đều viết rõ ràng rành mạch.

Có thể thấy rõ ràng, càng gần Lưỡng Nghi Thành bên ngoài, cấp bậc yêu thú và linh thảo càng thấp, hơn nữa các loại thông tin cũng càng chi tiết càng rõ ràng, càng đi sâu vào trong thì cấp bậc yêu thú và linh thảo càng cao, mà các loại thông tin thì càng ngày càng ít, càng ngày càng mơ hồ.

Đến vị trí sâu nhất của Lưỡng Nghi Sơn ở phía sau cùng, trên bản đồ không còn thông tin văn tự nữa, chỉ còn lại một mảng đen kịt, đen kịt đại diện cho mức độ nguy hiểm cao hơn nữa biết rất ít, dấu chân người hiếm đến.

Trước mảng đen kịt này, vị trí còn có thông tin cấp bậc đề cử tu luyện ở đó đã đạt tới Luyện Hư sơ kỳ, vừa vặn là cấp bậc của Mạnh Triển Lâm có tu vi cao nhất trong tiểu phân đội bốn người bọn họ.

Nhưng sau khi đ.á.n.h dấu xong chỗ này, mảng đen kịt cuối cùng kia thì trực tiếp không có đ.á.n.h dấu cấp bậc nữa, điều này có nghĩa là mức độ nguy hiểm của vị trí đó đã tăng vọt sao?

Diệp Linh Lung đang nhìn chằm chằm vào vị trí đen kịt nhất kia suy nghĩ xuất thần, Mạnh Triển Lâm đột nhiên gõ hai cái lên bản đồ, sau đó ngón tay trở lại vị trí ngoài Lưỡng Nghi Thành.

"Nhìn bên này, chỗ kia một mảng đen kịt đen thui có gì đẹp mà nhìn, ba người các muội đừng nhìn say mê như vậy, chúng ta sẽ không đi đâu."

Ba người bị điểm danh chỉ có Mạnh Thư Đồng thè lưỡi, Diệp Linh Lung và Cố Lâm Uyên dứt khoát không có phản ứng, cũng không biết có nghe lọt tai hay không.

"Vị trí này, sẽ là vị trí rèn luyện trong mấy ngày tới của chúng ta."

Ngón tay Mạnh Triển Lâm khoanh một vòng, khoanh một khu vực đề cử cấp bậc là Hóa Thần sơ kỳ.

"Nhưng nơi này là nơi Hóa Thần sơ kỳ rèn luyện a, ngoại trừ Tam muội ra, ta đã là hậu kỳ rồi, Cố công t.ử cũng là trung kỳ, mà huynh đều Luyện Hư rồi, chúng ta còn ở đây làm gì a? Chẳng lẽ linh d.ư.ợ.c chúng ta muốn tìm ở khu vực này?" Mạnh Thư Đồng hỏi.

"Linh d.ư.ợ.c chúng ta muốn tìm không ở khu vực này, nhưng ta vừa nhận được thông tin, vị trí mấy thành trì bên cạnh có đệ t.ử Cuồng Vọng Sơn rơi vào nguy hiểm phát ra cầu viện, ta phải đi xử lý một chút, trước khi ta trở về dẫn đội, các muội chỉ có thể rèn luyện ở khu vực này, bảo đảm tuyệt đối an toàn, nghe thấy chưa?"

Mạnh Triển Lâm vốn không muốn để bọn họ lại Lưỡng Nghi Thành, nhưng bay đến thành trì bên cạnh rồi lại bay về, chuyện xử lý lại vướng tay, mang theo bọn họ quá phiền phức, để bọn họ ở lại chỗ này bảo bọn họ đợi mình là lựa chọn tốt nhất.

Chỉ là...

Không biết vì sao, sau khi đưa ra quyết định này hắn ngược lại cảm thấy đầu đau nhức, sự lo lắng trong lòng không giảm bớt mà còn nặng nề hơn.

Thấy bọn họ không trả lời, Mạnh Triển Lâm lại gõ gõ mặt bàn.

"Nghe thấy chưa!"

"Nghe thấy rồi!"

Mạnh Thư Đồng trả lời một tiếng, Mạnh Triển Lâm ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Linh Lung.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cả Nhà Phản Diện Đều Hắc Hóa, Chỉ Có Sư Muội Là Hài Hước - Chương 527: Chương 527: Thượng Tu Tiên Giới Buông Thả Bản Thân | MonkeyD