Cả Nhà Phản Diện Đều Hắc Hóa, Chỉ Có Sư Muội Là Hài Hước - Chương 1551: Nàng Rất Nghịch Ngợm, Ngươi Nuôi Không Nổi Đâu

Cập nhật lúc: 27/04/2026 23:55

Cảnh tượng này làm Diệp Linh Lung nhìn đến ngây người, khoảng cách như vậy, ánh mắt như vậy, ngữ khí như vậy, không biết hai người bọn họ có tim đập thình thịch hay không, dù sao quả bóng nhỏ này của nàng đã đang thình thịch dữ dội rồi.

Chỉ thấy Dạ Thanh Huyền ngồi trên ghế thân thể dựa ra sau, cả người lười biếng tựa vào lưng ghế.

Nhìn như một động tác rất tự nhiên, lại lặng yên không một tiếng động kéo giãn khoảng cách giữa hai người bọn họ.

"Ba ngày sau, ngươi tới tìm ta."

Nghe vậy, nữ t.ử kia thần sắc vui vẻ, nụ cười nhanh ch.óng lan tràn trên mặt.

"Được, đến lúc đó chàng cái gì cũng không cần làm, càng không cần nhúng tay vào phân tranh của bọn họ, ta sẽ thay chàng sắp xếp ổn thỏa."

Dạ Thanh Huyền ừ một tiếng, tựa lưng ghế nhắm hai mắt lại, lời tiễn khách không nói, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng rồi.

Nhưng nữ t.ử kia lại giống như không nhìn hiểu, ả không để ý lùi lại một bước xoay người nhìn về phía trong sông.

"Cục bột nhỏ này thật đáng yêu a."

Nói xong, bàn tay ả nhấc lên, Diệp Linh Lung liền cảm giác được một cỗ sức mạnh to lớn nâng nàng từ trong nước lên, nàng đạp bốn cái móng vuốt ngắn nhỏ, nhưng một chút sức lực phản kháng cũng không có.

"A, còn là một bé gái."

Nghe thấy lời này, Diệp Linh Lung sững sờ, hai mắt trừng lớn, có chút ngốc nghếch đáng yêu.

Phản ứng của nàng đổi lấy một nụ cười của nữ t.ử kia:"Ta rất thích nó, chàng tặng ta được không? Ta đưa nàng lên Tiên giới, làm một tiểu tiên nữ."

Mắt thấy lập tức sắp rơi vào trong tay nữ t.ử kia, đột nhiên một cỗ lực đạo khác cướp nàng đi từ trên mặt nước, nàng bị ép bay đến trên mặt bàn của Dạ Thanh Huyền.

Lúc rơi xuống, nàng cảm giác được thân thể của mình lại có biến hóa, bởi vì nơi ánh mắt chạm đến, nàng nhìn thấy một đôi tay nhỏ trắng nõn nà mập mạp.

Lần này nàng cúi đầu nhìn, nhìn thấy mình biến thành một con người, nhưng nói chính xác là một bé gái bộ dáng hai tuổi.

Nửa người trên mặc một cái yếm nhỏ màu đỏ, nửa người dưới mặc một cái quần đèn l.ồ.ng màu đỏ, trên đỉnh đầu còn chải hai b.úi tóc, trên hai bàn chân treo đầy bọt nước.

Nàng thẹn quá hóa giận, ra sức vẩy nước về phía Dạ Thanh Huyền, đem nước toàn bộ vẩy lên người lên mặt hắn, làm hắn vẩy đến mức chật vật không chịu nổi giống như mình!

Tên khốn này, coi mình là cái gì? Nói biến là biến, rất vui sao?

Dạ Thanh Huyền không ồn ào không giận cũng không trốn, mặc cho nàng ở chỗ hắn làm loạn phát hỏa, đồng thời còn lấy ra một chiếc khăn tay lau đi bọt nước trên mặt nàng.

"Nàng rất nghịch ngợm, ngươi nuôi không nổi đâu."

Lúc hắn nói chuyện, ánh mắt rơi trên mặt Diệp Linh Lung, tay không ngừng lau đi bọt nước cho nàng, thoạt nhìn giống như là một lão phụ thân dịu dàng lại kiên nhẫn.

Hắn không nhìn nữ t.ử kia, nhưng lại dứt khoát từ chối yêu cầu của ả.

"Hóa ra cục linh khí này đã có thể hóa hình rồi. Hóa hình rồi còn rơi xuống nước chơi, quả thật nghịch ngợm. Thôi vậy, chàng đã chê ta chăm sóc không tốt, ta không cần là được. Chàng thích làm cái gì, thì đi làm, chàng thích nuôi trẻ con, vậy thì nuôi."

Nữ t.ử kia vẫn cười, ánh mắt ả rơi trên người Diệp Linh Lung.

Đúng lúc này, Diệp Linh Lung chê vẩy nước không đủ, trực tiếp từ trên bàn bò qua nhảy vào trong n.g.ự.c Dạ Thanh Huyền, sau đó dùng bàn tay nhỏ ướt sũng của mình ra sức trét lên mặt hắn, làm hắn trét đến mức mặt mũi hoàn toàn biến dạng.

Động tác này làm nữ t.ử kia giật nảy mình, nhưng Dạ Thanh Huyền lại mặt không đổi sắc, mặc cho nàng tiếp tục làm loạn.

Diệp Linh Lung liếc ả một cái, nhìn thần sắc của ả đoán được ả đại khái là nghĩ đến nếu mình bị trét mặt như vậy ả nhất định không thể dung nhẫn.

Quả nhiên, ả thở dài một hơi nói:"Chàng nói đúng, ta quả thật nuôi không nổi."

Sau khi ả nói xong, hình như không còn lời nào khác, nhưng vẫn không có ý định lập tức muốn rời đi, đúng lúc này, Dạ Thanh Huyền thần sắc bình tĩnh đột nhiên nhíu mày, thần sắc đại biến xách Diệp Linh Lung trong n.g.ự.c lên.

Chỉ thấy Diệp Linh Lung "Khanh khách" cười, bàn tay nhỏ đặt trên quần mình, mà dưới quần nàng một cột nước chảy xuôi xuống, giống như là mở vòi nước vậy.

Xong việc, nàng vậy mà lại lộ ra biểu cảm ghét bỏ với Dạ Thanh Huyền, dường như đang ghét bỏ trên người hắn bẩn thỉu, đồng thời quay đầu nhìn về phía nữ t.ử kia, dang hai tay về phía ả muốn ả ôm một cái, ả sạch sẽ ả xinh đẹp ả thơm tho.

Thấy vậy, nữ t.ử vốn chỉ thở dài một hơi lập tức khiếp sợ trừng lớn hai mắt, ả lùi lại mấy bước.

"Nếu chàng bận như vậy, vậy ta cáo từ trước."

Ả chạy nhanh giống như lúc ả đến, ả vừa đi, cả sơn cốc lập tức yên tĩnh lại, chỉ còn lại tiếng cười "Khanh khách khanh khách" của Diệp Linh Lung.

"Nàng thật sự đái ra quần rồi?" Dạ Thanh Huyền xách Diệp Linh Lung hỏi, trong ngữ khí không có tức giận, ngược lại còn mang theo một tia trào phúng như có như không.

Diệp Linh Lung quay đầu đạp hắn một cước, không đạp trúng người, bị bàn tay hắn đỡ lấy bàn chân.

"Chàng mới đái ra quần, ông đây là người tu luyện hệ Thủy được chưa? Làm cái trò này đơn giản dễ dàng! Ta đây không phải là đang giải vây giúp chàng sao? Ả luyến tiếc không đi, ta giúp chàng tiễn ả đi a, thế nào? Không nỡ a?"

Nhìn Diệp Linh Lung dùng khuôn mặt trẻ con mập mạp há miệng hô lên hai chữ ông đây, Dạ Thanh Huyền không nhịn được nữa cười lớn lên.

"Cười cái gì mà cười!"

Hắn vừa cười Diệp Linh Lung càng tức hơn, nàng từ trên tay hắn giãy giụa xuống, nhảy vào trong n.g.ự.c hắn, ra sức túm tóc hắn, kéo quần áo hắn, dùng tay ướt sũng trét mặt hắn.

"Đừng, ta không cười nữa, ta biết lỗi rồi."

"Chàng biết cái rắm! Tại sao chàng lại biến ta thành cục linh khí tròn vo!"

"Bởi vì lúc nàng tức giận, dáng vẻ phồng má lên rất giống cái này, sự tình khẩn cấp, ta chỉ có thể nghĩ đến cái này."

???

Chàng lúc tức giận mới giống cục bột!

Diệp Linh Lung một cước đạp lên n.g.ự.c Dạ Thanh Huyền, kết quả bản thân cũng bởi vì đứng không vững mà rơi xuống, nhưng không ngoài dự đoán được Dạ Thanh Huyền đỡ lấy.

"Chàng rốt cuộc biến ta thành cái dáng vẻ gì a? Đều tròn thành một cục bột rồi, ả làm sao nhận ra ta là một bé gái?"

Diệp Linh Lung vừa hỏi xong, liền nhìn thấy Dạ Thanh Huyền đưa một tấm gương ra trước mặt nàng, nhìn thấy mình trong gương nàng tại chỗ liền ngẩn người.

Bởi vì cục bột nhỏ màu hồng phấn này của nàng, ngoại trừ đôi mắt to và tứ chi ngắn ra, không còn cơ quan nào khác nữa, chỉ nhìn dáng vẻ giống như là linh khí nồng đậm vừa mới bắt đầu ngưng kết thành cục, nhìn ra giới tính ở đâu?!

"Cho nên, cho dù chàng biến ta thành như vậy, ả cũng vẫn nhìn ra giới tính của ta?"

"Đừng coi thường ả, nếu không ta sẽ không giày vò nàng như vậy."

"Ả là ai?"

"Ba ngày sau nàng sẽ biết."

"Chàng muốn đưa ta đi?"

"Tiểu Diệp Tử, là nàng làm ra lựa chọn trước."

Diệp Linh Lung sững sờ, hắn nói làm ra lựa chọn là chỉ ở Cửu U Thập Bát Uyên, nàng rõ ràng đã cứu tất cả mọi người, bản thân nàng cũng có thể đi theo, nhưng nàng lại lựa chọn cho dù gian nan thế nào cũng từng bước từng bước đi vào Đệ Cửu U, đi đến trước mặt hắn.

"Cho nên, từ nay về sau nàng liền không thể tùy tiện tách ra với ta."

Lúc Dạ Thanh Huyền nói những lời này thần sắc rất là nghiêm túc, nhưng Diệp Linh Lung lại nhất thời phân không rõ hắn rốt cuộc là vì một phần tình cảm trong lòng kia hay là vì bảo vệ an toàn của nàng.

Dù sao, tất cả mọi người đều nhìn thấy, Diệp Linh Lung nàng đi Đệ Cửu U, đi gặp Thiên Ma.

"Đừng nghĩ nhiều như vậy, cũng không cần sợ hãi."

Ngón tay thon dài của Dạ Thanh Huyền lau trên mặt nàng, lau đi những bọt nước dư thừa kia.

"Ta đã không còn là kẻ hoàn toàn không bảo vệ được nàng lúc ban đầu kia nữa rồi."

"Vậy nếu ta cứ muốn chạy trốn thì sao?"

"Vậy ta liền chạy theo nàng, cái này cũng coi như là không tách ra a."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cả Nhà Phản Diện Đều Hắc Hóa, Chỉ Có Sư Muội Là Hài Hước - Chương 1551: Chương 1551: Nàng Rất Nghịch Ngợm, Ngươi Nuôi Không Nổi Đâu | MonkeyD