Biểu Muội Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 28

Cập nhật lúc: 03/07/2026 05:03

Thư phòng cũng dám xông thẳng vào.

​Lục Trạch An: "Phụ thân, còn việc gì nữa không?"

​Lục đại nhân: "......."

​Lục đại nhân: "Không có gì, ta về trước đây."

​Khương Vân ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang đập thình thịch, ngẩng đầu nhìn Lục Trạch An: "Thế nào, muội lợi hại chứ!"

​Lục Trạch An: "Chỉ là hổ giấy thôi."

​...

​Phùng Mẫn viết thư cho Khương Vân, hỏi khi nào nàng mới về thư viện, còn nói nàng ấy dự định đính hôn với Chu Tân Phong. Chu Tân Phong cam kết không nạp thiếp, Phùng gia vô cùng hài lòng về điều này.

​Khương Vân muốn viết thư hồi âm, nhưng thực sự không muốn về thư viện. Nghĩ đi nghĩ lại, nàng chỉ viết một bức thư chúc phúc và chuẩn bị thêm một món quà mừng tân hôn cho Phùng Mẫn.

​Tuy nói hiện tại quan hệ của nam chính và phản diện không giống nội dung nguyên tác, nhưng hai người bọn họ định sẵn là kẻ thù của nhau.

​Lục Trạch An cũng không thích bọn họ.

​Thời tiết càng lúc càng lạnh, việc Khương Vân chạy đi tìm Lục Trạch An cũng trễ nải đi nhiều. Nàng nằm ườn trên sập xem thoại bản, quả thực vui vẻ vô cùng.

​Đến lúc Anh Đào nhắc nhở, Khương Vân mới nhớ ra đã hai ngày rồi mình không đi tìm Lục Trạch An.

​Chắc cũng chẳng sao đâu. Khương Vân thong thả định đi ra ngoài, nhưng vừa đẩy cửa, một cơn gió lạnh buốt đã tạt vào, nàng theo bản năng lùi lại một bước.

​Nàng thế này có tính là đi làm không, gió lạnh căm căm mà vẫn phải đến chỗ phản diện để điểm danh sao?

​Chắc là không tính đâu, suy cho cùng thì biểu muội cũng có quyền kiều khí một chút mà.

​Khương Vân viết một mẩu giấy sai người đưa cho Lục Trạch An. Nội dung trong giấy bày tỏ việc Khương Vân rất muốn đi tìm hắn, nhưng lại than thở thời tiết bên ngoài quá lạnh.

​Nàng đã tính cả rồi, nếu Lục Trạch An gửi thư trả lời thì nàng sẽ không qua đó, còn nếu hắn không hồi âm thì nàng mới đi.

​Khương Vân cầm thoại bản tiếp tục nằm trên sập. Nghe thấy tiếng động bên ngoài, tưởng là Anh Đào đã về nên nàng vẫn lười biếng nằm yên không nhúc nhích, cất tiếng hỏi: "Đại biểu ca gửi thư hồi âm cho muội rồi sao?"

​Những ngón tay thon dài của Lục Trạch An vươn tới cầm lấy cuốn thoại bản của Khương Vân. Nhìn thấy Lục Trạch An, Khương Vân ban đầu khiếp sợ, sau đó thấy hắn đang cầm cuốn thoại bản của mình thì mặt lập tức đỏ bừng, vội vươn tay ra cướp lại.

​Cướp được rồi, Khương Vân ôm khư khư cuốn thoại bản vào lòng. Thế nhưng đôi lông mày đang nhíu c.h.ặ.t của Lục Trạch An đã nói cho Khương Vân biết, hắn đã nhìn thấy nội dung cuốn thoại bản của nàng rồi.

​Thoại bản mà, thứ Khương Vân xem chắc chắn là dăm ba chuyện tình cảm nam nữ. Việc này vốn cũng chẳng có gì to tát, chỉ là tình tiết trong cuốn thoại bản nàng đang đọc lại vừa vặn viết đến đoạn nam nữ chính động phòng hoa chúc.

​Khương Vân: "Đại biểu ca, muội đi rót trà nóng cho huynh."

​Lục Trạch An nhấp một ngụm trà, không nói một lời. Khương Vân đứng bên cạnh hắn, bộ dạng hệt như một học sinh tiểu học vừa làm sai chuyện gì.

​Hồi lâu sau, Lục Trạch An mới mở miệng: "Lát nữa ta sẽ sai người đưa thoại bản khác tới cho muội."

​Loại thoại bản như thế này tốt nhất là đừng đọc nữa. Chắc hẳn không phải lỗi của nàng, chỉ là do người khác mua tới, nên nàng mới đọc thôi.

​Lục Trạch An vì chuyện này mà có chút bất mãn. Đám hạ nhân này chăm sóc Khương Vân thật thiếu dụng tâm.

​Khương Vân hoàn toàn không biết tâm tư của Lục Trạch An, chỉ thầm nghĩ: Thoại bản nàng đọc, cũng phải để Lục Trạch An tự tay đưa tới sao?

​Nghĩ vậy, nàng bỗng cảm thấy hình như Lục Trạch An thực sự đã coi nàng như muội muội mà chăm sóc. Khương Vân vừa vui mừng lại vừa cảm thấy không có khả năng này, thôi bỏ đi, đừng nghĩ nhiều làm gì.

​Khương Vân ngồi xuống bên cạnh hắn: "Đại biểu ca, lát nữa chúng ta cùng dùng bữa trưa nhé."

​Lục Trạch An khẽ "ừ" một tiếng.

​...

​Kể từ khi Khương Vân phát hiện Lục Trạch An rất dung túng mình, nàng càng trở nên lười biếng. Nhất là mấy ngày nay trời liên tục đổ tuyết, Khương Vân toàn viết thư cho Lục Trạch An, thỉnh thoảng còn làm nũng trong thư bảo hắn qua đây bồi nàng.

​Khương Vân gọi Lục Trạch An ba lần thì ít nhất cũng có hai lần hắn chịu ghé qua.

​Sắp đến năm mới, Lục Trạch An lại sai người may y phục mới cho Khương Vân. Lúc này Khương Vân mới phát hiện mình đã béo lên. Nàng đoán mình béo lên ít nhất cũng phải cỡ năm cân!

​Khương Vân nắn nắn cánh tay, rồi lại nhéo nhéo vòng eo của mình. Thấy vậy vẫn chưa đủ, nàng chạy đến đứng trước gương đồng, hai tay áp c.h.ặ.t vào hai bên má nhìn ngắm dung nhan của bản thân.

​Khương Vân quay sang nhìn Anh Đào, Anh Đào lập tức khen ngợi: "Cô nương ngày càng xinh đẹp rồi."

​Nét đẹp có phần đầy đặn mượt mà sao? Khương Vân cũng cảm thấy như vậy. Dù nàng có béo lên một chút thì vẫn là một mỹ nhân, vóc dáng thế này thoạt nhìn dường như lại tăng thêm vài phần quý phái.

​Nhưng nếu bảo Khương Vân tiếp tục béo lên nữa thì nàng tuyệt đối không muốn.

​Gió tuyết đan xen, Lục Trạch An bước vào trong phòng. Khương Vân thấy hắn thì ngẩng đầu liếc nhìn một cái rồi lại tiếp tục cắm mặt vào cuốn thoại bản.

​Thoại bản mà Lục Trạch An sai người mang tới quả đúng là... nào là quý nữ thế gia theo trai bỏ trốn sau đó biết quay đầu là bờ, nào là thứ nữ tẩn cho tên thư sinh nghèo kiết xác một trận nhừ t.ử. Không biết có phải Lục Trạch An đang lo lắng đứa biểu muội này của mình sẽ trót đem lòng yêu thương một gã thư sinh nghèo rớt mồng tơi nào đó hay không.

​Thư sinh nghèo, Khương Vân lập tức nhớ tới nam chính Chu Tân Phong. Lục Trạch An đưa cho nàng xem mấy cuốn thoại bản này, không phải là vì Chu Tân Phong đấy chứ.

​Quả nhiên, trong lòng Lục Trạch An vẫn luôn không thích và coi thường Chu Tân Phong. Thậm chí có khi hắn còn cho rằng đầu óc Phùng Mẫn đã bị úng nước rồi cũng nên.

​Lục Trạch An: "Dùng bữa thôi."

​Khương Vân quăng cuốn thoại bản sang một bên, cùng Lục Trạch An ngồi vào bàn ăn. Nàng cầm đũa định gắp thịt kho tàu, nhưng sực nhớ ra chuyện mình đã tăng cân, đành ngậm ngùi gắp một đũa rau xanh.

​Không chỉ vậy, sau đó Khương Vân đều cố gắng ăn uống vô cùng thanh đạm, lượng cơm ăn vào cũng ít hơn ngày thường rất nhiều, thậm chí đồ ngọt tráng miệng và trái cây sau bữa ăn nàng cũng không thèm động đến.

​Lục Trạch An đặt đũa xuống: "Tâm trạng không tốt sao?"

​Khương Vân lắc đầu. Nhắc tới chuyện này, vẻ mặt nàng lại lộ ra sự rầu rĩ: "Đại biểu ca, muội béo lên rồi."

​Lần đầu tiên gặp Khương Vân, nàng mang dáng vẻ yếu ớt ch惹 người thương xót. Hiện giờ được hắn nuôi dưỡng, khí sắc trông đã tốt hơn rất nhiều. Còn nói về béo, nàng béo ở chỗ nào chứ, Lục Trạch An còn cảm thấy nàng hơi gầy là đằng khác.

​Lục Trạch An: "Quá gầy."

​Lục Trạch An múc thêm một bát canh cho Khương Vân.

​Khương Vân nghiến răng cự tuyệt bát canh Lục Trạch An đưa cho.

​Không được ăn quà vặt, dường như việc xem thoại bản cũng trở nên vô vị. Nhưng may mắn là trong phòng vô cùng ấm áp. Khương Vân đang mải mê suy nghĩ thì Lục Trạch An đã nhét một viên mứt hạnh nhân vào tay nàng.

​Khương Vân: "......."

​Lục Trạch An, hắn chính là hòn đá tảng cản đường trên công cuộc giảm cân của nàng!

​...

​Khương di nương không muốn trở mặt với Khương Vân nên lại sai người mang đồ tới cho nàng, có điều chất lượng đồ đạc lần này hiển nhiên đã tốt hơn trước rất nhiều.

​Bên phía Khương gia, Khương phụ hoàn toàn không đả động gì đến ý định gọi Khương Vân về, thậm chí còn gửi cho nàng rất nhiều ngân phiếu.

​Khỏi cần nghĩ cũng biết, tình hình hiện tại cho dù Khương Vân chỉ có thể làm di nương cho Lục Trạch An, thì Khương phụ cũng sẽ khen nàng một câu là người có bản lĩnh.

​Khương Vân nhớ tới Lục Trạch An. Đám người này đối với nàng, một chút chân tâm như của Lục Trạch An cũng không có.

​Khương Vân đi tìm Lục Trạch An. Thạch Đầu nhìn thấy nàng thái độ lại càng thêm cung kính, thậm chí còn muốn hỏi xem nàng rốt cuộc làm cách nào mà được như vậy.

​Thái độ của Khương Vân đối với Thạch Đầu vẫn rất tốt. Nàng đứng nói chuyện với hắn vài câu rồi mới đi tìm Lục Trạch An.

​Khương Vân đi vào, Lục Trạch An liền hỏi: "Khương gia gửi thư cho muội à?"

​Khương Vân sửng sốt một giây, cũng không quá ngạc nhiên. Dù sao chút chuyện cỏn con này Lục Trạch An muốn biết cũng rất dễ dàng. Nàng gật đầu: "Vâng, Khương gia gửi thư, còn cho muội một ít ngân phiếu."

​Nhắc đến chuyện này, Khương Vân mới nhớ ra bản thân cũng có cửa tiệm ở đây. Thời tiết hôm nay cũng khá đẹp, nàng định tới cửa tiệm của mình xem thử.

​Khương Vân: "Đại biểu ca, huynh có muốn cùng muội tới cửa tiệm xem thử một chút không?"

​Lục Trạch An gật đầu: "Được."

​Khương Vân bước ra khỏi Lục phủ mới nhận ra đã lâu lắm rồi mình không ra ngoài. Lúc nàng lên xe ngựa, Lục Trạch An đỡ lấy nàng. Nàng giẫm lên ghế bước lên xe, lên tới nơi lại quay đầu đưa tay về phía Lục Trạch An.

​Khương Vân với dáng vẻ xinh xắn tựa ngọc chạm khắc, nở nụ cười rạng rỡ với Lục Trạch An: "Đại biểu ca mau lên đây đi."

​Lục Trạch An nhìn Khương Vân một lúc lâu, sau đó nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, không để nàng phải dùng sức, tự mình bước lên xe ngựa.

​Đến trước cửa tiệm, Khương Vân chỉ vào cửa tiệm và nói: "Tiệm này là của muội đó."

​Nhìn qua thì có vẻ cửa tiệm vẫn buôn bán khá ế ẩm.

​Khương Vân dẫn Lục Trạch An, hai người kẻ trước người sau đi vào trong tiệm. Chưởng quỹ thấy Khương Vân liền bước tới chào hỏi: "Đông gia." Nói xong lại nhìn sang Lục Trạch An bên cạnh nàng: "Công t.ử."

​Khương Vân đi dạo quanh trong tiệm một vòng. Lúc quay đầu lại thấy chưởng quỹ đang ôm sổ sách đi tới, nàng lập tức nói với Lục Trạch An: "Chúng ta vẫn là nên về thôi."

​Lục Trạch An: "......."

​...

​Không khí chào đón năm mới trong Lục phủ ngày càng nhộn nhịp, Khương Vân cũng bắt đầu có tâm trạng đi dạo xung quanh.

​Khương Vân tình cờ chạm mặt Liễu di nương. Chỉ thấy bên cạnh bà ta có một cô nương trẻ tuổi xinh đẹp. Cô nương kia so với Khương Vân thì ăn mặc có phần phong phanh mát mẻ hơn.

​Nàng nghĩ đi nghĩ lại cũng không biết người này là ai. Trong phủ hình như đâu có cô nương nào như thế này.

​Liễu di nương nở nụ cười đầy ẩn ý: "Đây là con gái của đại ca ta, hôm nay vừa mới tới, dự định sẽ ở lại trong phủ một thời gian."

​Chứng kiến dáng vẻ chiều chuộng của Lục Trạch An dành cho Khương Vân, Liễu di nương đỏ mắt ghen tị!

​Thế nên bà ta mới cất công gọi đứa cháu gái xinh đẹp nhất của nhà mẹ đẻ tới đây, mục đích chỉ là lượn lờ lọt vào mắt xanh của Lục Trạch An.

​Trước kia Liễu di nương tất nhiên không dám làm ra chuyện thế này. Nhưng bây giờ chẳng phải đang có tấm gương Khương Vân lù lù ra đó sao, nên bà ta mới bắt đầu nảy sinh ý đồ.

​Anh Đào tức giận vô cùng. Sau khi Liễu di nương và đứa cháu gái nhà mẹ đẻ kia đi ngang qua mặt bọn họ, Anh Đào bèn nói: "Cô nương, thế này thì phải làm sao đây."

​Khương Vân chẳng thèm nghĩ ngợi nhiều, lập tức xách váy chạy đi tìm Lục Trạch An.

​Chương 30

​Khương Vân ngồi trước án kỷ, dùng ánh mắt đầy tủi thân nhìn Lục Trạch An. Lục Trạch An vẫn im lặng.

​Khương Vân: "Đại biểu ca, huynh biết không, Liễu di nương đưa một đứa cháu gái vào phủ. Bọn họ đều đồn rằng Liễu di nương muốn để cháu gái của bà ta..." Nói tới đây nàng ngập ngừng muốn nói lại thôi, len lén liếc nhìn Lục Trạch An.

​Khương Vân đương nhiên không tin cháu gái của Liễu di nương có thể thành công. Không cần nói tới chuyện cô nương kia nhan sắc và tâm cơ đều kém xa Khương Vân, chỉ riêng việc Liễu di nương và cháu gái bà ta e rằng nằm mơ cũng không nghĩ tới chuyện nàng và Lục Trạch An là quan hệ biểu huynh muội.

​Trong đầu cháu gái của Liễu di nương e rằng chỉ nghĩ tới mỗi việc bò lên giường mà thôi.

​Khương Vân: "Đại biểu ca còn thích biểu muội nào khác nữa không?"

​Khương Vân thở dài một hơi: "Sau này nếu Đại biểu ca thích một biểu muội khác, liệu huynh có cùng cô ấy dùng bữa, có tặng cho cô ấy rất nhiều y phục và trang sức không?"

​Lục Trạch An vẫn không nói gì.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Biểu Muội Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 28: Chương 28 | MonkeyD