Bị Lưu Đày Đến Lĩnh Nam? Ta Sẽ Khiến Cả Làng Được Ăn No Mặc Ấm! - Chương 172: Giâm Cành Ươm Mầm

Cập nhật lúc: 09/05/2026 13:16

Kế hoạch lớn về trồng dâu nuôi tằm được quyết định vào mùng hai Tết, tựa như một cơn gió xuân, thổi bay khắp mọi ngõ ngách của Đào Hoa Nguyên, thắp sáng niềm hy vọng cho toàn bộ dân làng.

Nhà nào nhà nấy đều đang hăm hở chuẩn bị, tính toán xem sau tiết Xuân phân sẽ khai phá vườn dâu của mình thế nào. Tuy nhiên, một vấn đề thực tế và cấp bách như gáo nước lạnh tạt thẳng vào họ-lấy cây dâu giống ở đâu ra?

Trước khi năm mất mùa ập đến, lô cây dâu giống mà Tống Thanh Việt và mọi người mạo hiểm ra ngoài mua về, đều đã được trồng trên đỉnh bờ bao quanh ao sen rồi.

Sau hơn nửa năm sinh trưởng, những cây dâu này đã sống sót, trong tiết đầu xuân chúng đang vươn những cành cây khẳng khiu nhưng đầy sức sống, chứng minh cho sự màu mỡ của vùng đất này.

Thế nhưng số lượng vẫn còn hạn chế, tính đi tính lại cũng chỉ tầm ba bốn trăm gốc.

Nếu chia đều cho ba mươi hộ gia đình trong thôn, mỗi hộ chỉ nhận được vỏn vẹn chục gốc, điều này đối với việc nuôi tằm quy mô lớn mà nói thì chẳng thấm vào đâu.

Tống Đại Xuyên ngồi xổm bên bờ ao sen, nhìn những gốc dâu được dân làng coi như bảo vật trên bờ bao, lông mày ông nhíu c.h.ặ.t lại thành hình chữ "Xuyên". Ông thở dài thườn thượt, nói với Tống Thanh Việt bên cạnh: "Việt nhi, con nhìn xem... dâu chỉ có bấy nhiêu đây trên bờ ao, dù có chia hết thì mỗi nhà cũng chẳng được bao nhiêu! Không đủ dùng đâu!"

"Không có lá dâu thì lấy gì nuôi tằm? Chuyện nuôi tằm này e là phải hoãn lại thôi."

Trong lòng ông vẫn còn canh cánh chuyện đưa Nhị Đản lên huyện thành khám bệnh, nên càng thêm nôn nóng.

Tống Thanh Việt nhìn vẻ mặt đầy vẻ lo âu của Tống Đại Xuyên nhưng không hề hoảng loạn, ngược lại, trên mặt nàng lộ ra nụ cười tự tin, nàng trấn an: "Thúc, thúc đừng gấp. Chuyện cây dâu giống, cứ để con lo."

"Qua năm mới, thúc và thím cứ yên tâm đưa Nhị Đản đệ đệ lên huyện thành khám bệnh, đó mới là việc quan trọng nhất. Con đảm bảo khi các người trở về, nhà nào cũng sẽ nhận được đủ số cây giống!"

Tống Thanh Việt đã sớm có đối sách trong lòng, thậm chí còn thấy có chút hưng phấn: 'Ha! Chẳng phải chỉ là giâm cành ươm mầm thôi sao! Đúng là trúng tủ của một thạc sĩ nông học như ta rồi! Chuyện nhỏ như con thỏ!'

Tống Thanh Việt cũng thấy ngứa nghề, lâu lắm rồi chưa thực hiện thí nghiệm giâm cành, nàng lập tức gọi Trương A Tiến và Lưu Đại Ngưu cùng vài thanh niên đắc lực đến.

"A Tiến ca, Đại Ngưu ca, hai người dẫn vài người, dọn dẹp một mảnh đất gần cánh đồng lầy bên cạnh ao sen, chúng ta sẽ làm một ruộng ươm mầm." Tống Thanh Việt chỉ đạo.

"Ruộng ươm mầm? Làm thế nào?" A Tiến và Đại Ngưu đều tỏ vẻ nghi hoặc.

Tống Thanh Việt chi tiết giải thích: "Trước tiên hãy dọn sạch cỏ dại và sỏi đá ở mảnh đất đó. Sau đó đào những hố nông sâu chừng một thước, dưới đáy rải một lớp xỉ than thô còn sót lại khi nung vôi, dày khoảng hai tấc để thoát nước, ngăn việc đất ươm bị úng gây thối rễ."

"Phía trên xỉ than, lại trải thêm một lớp đất mùn màu mỡ nhất mà chúng ta đã ủ trước đó, dày khoảng tám tấc, trộn thêm chút cát mịn để đất vừa màu mỡ lại vừa tơi xốp, thông thoáng."

"Cuối cùng là san phẳng bề mặt, làm thành những luống ươm rộng bốn thước, dài vừa đủ, giữa các luống nhớ để lại rãnh nhỏ để đi lại và thoát nước."

A Tiến lắng nghe rất chăm chú, tuy không hiểu hết mọi lý lẽ, nhưng huynh tin tưởng tuyệt đối vào mọi lời chỉ dẫn của Tống Thanh Việt.

Huynh lập tức gật đầu: "Đã rõ, cô nương! Chúng ta làm ngay đây!"

Sau khi sắp xếp xong ruộng ươm, mệnh lệnh tiếp theo của Tống Thanh Việt lại khiến mọi người kinh ngạc đến mức trợn mắt.

"A Tiến, Đại Ngưu, hai người lại gọi thêm vài người, mang theo d.a.o phát thật sắc, đi c.h.ặ.t từng cành của những cây dâu trên bờ ao sen đó xuống."

"Cái gì?! Chặt... c.h.ặ.t cây dâu?!" Lưu Đại Ngưu suýt chút nữa nhảy dựng lên, đôi mắt mở to như cái chuông đồng, "Thanh Việt muội t.ử, muội... muội không nói sai đấy chứ? Từ khi quyết định nuôi tằm hôm mùng hai, ai nấy đều coi mấy gốc dâu đó như bảo bối quý giá lắm! Nếu giờ c.h.ặ.t hết, dân làng chẳng phải sẽ... sẽ nổi loạn lên sao!"

Hắn tưởng tượng đến cảnh tượng đó mà không khỏi rụt cổ lại.

Ngay cả A Tiến vốn luôn nghe lời Tống Thanh Việt cũng lộ vẻ nghi ngại, huynh hạ giọng nói với nàng: "Cô nương, làm vậy... liệu có quá mạo hiểm không? Dâu mà c.h.ặ.t đi thì mất luôn..."

Tống Thanh Việt hiểu nỗi lo của họ, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định, không chút lay chuyển: "A Tiến, Đại Ngưu ca, hai người hãy tin ta. Đây gọi là 'giâm cành ươm mầm', không phải làm bừa."

"Chặt những cành dâu khỏe mạnh này xuống, sau khi xử lý rồi cắm vào luống ươm, chúng sẽ mọc rễ trở lại và cho ra những cây dâu con mới!"

"Hơn nữa, một cành có thể cắt thành nhiều đoạn, như vậy sẽ biến thành nhiều cây giống mới! Chỉ có cách này, chúng ta mới có được lượng lớn cây dâu giống trong thời gian ngắn!"

A Tiến nhìn vào đôi mắt trong veo đầy tự tin của Tống Thanh Việt, chỉ do dự một thoáng rồi gật đầu mạnh mẽ, quay sang nói với Lưu Đại Ngưu đang còn phân vân: "Cô nương nhà ta bảo c.h.ặ.t thì cứ c.h.ặ.t! Ta tin muội ấy! Muội ấy đã nói vậy thì chắc chắn có lý do, nhất định sẽ thành công!"

Sự tin tưởng của huynh không hề có chút giữ lại nào.

Lưu Đại Ngưu thấy A Tiến kiên quyết như vậy, nhìn lại vẻ nắm chắc phần thắng của Tống Thanh Việt, hắn giậm chân: "Được! Thanh Việt muội t.ử, ca cũng tin muội một lần! Chặt!"

Thế là, dưới ánh mắt kinh ngạc, khó hiểu và thậm chí có chút tức giận của một vài dân làng, A Tiến, Đại Ngưu và vài thanh niên khác cầm d.a.o phát leo lên bờ ao, bắt đầu c.h.ặ.t hạ những cành dâu vốn là hy vọng nuôi tằm của cả thôn.

Tiếng c.h.ặ.t cành "cạch cạch" vang lên, mỗi nhát d.a.o như đ.â.m vào lòng những người già trong thôn.

"Ôi trời! Tạo nghiệp quá! Sao lại c.h.ặ.t hết cây dâu đi thế này!"

"Thanh Việt nha đầu đang làm trò gì vậy? Cây đang tốt lành lại c.h.ặ.t mang về làm củi đốt ư?"

"Xong rồi, xong rồi, chuyện nuôi tằm thế là tan thành mây khói!"

Dân làng bên dưới xì xào bàn tán, trên mặt viết đầy sự hoài nghi và lo lắng.

Cũng có vài người dù trong lòng còn nghi ngại, nhưng vẫn chọn tin vào những kỳ tích mà Tống Thanh Việt đã tạo ra trước đây.

"Đừng ầm ĩ nữa! Thanh Việt làm vậy chắc chắn có chủ ý của muội ấy!"

"Đúng đó, từ trước tới giờ muội ấy có bao giờ đưa chúng ta đi vào đường cụt đâu? Muội ấy bảo được thì chúng ta cứ chờ xem!"

"Đúng, ai bảo chúng ta đã chọn muội ấy làm người đứng đầu cơ chứ! Không tin muội ấy thì tin ai?"

Tống Thanh Việt phớt lờ những giọng điệu nghi hoặc, toàn tâm toàn ý bắt tay vào việc. Nàng chỉ huy A Tiến và mọi người chuyển những cành dâu vừa c.h.ặ.t được đến bên cạnh luống ươm đã chuẩn bị sẵn.

Nàng tự tay làm mẫu, lựa chọn những cành một năm tuổi đã hóa gỗ hoàn toàn, to khỏe và có chồi nụ đầy đặn, dùng d.a.o sắc cắt thành từng đoạn dài khoảng bảy, tám tấc. Mỗi đoạn đảm bảo phía trên cắt bằng, phía dưới cắt chéo để tăng diện tích hút nước, đồng thời giữ lại ít nhất hai đến ba chồi nụ đầy đặn.

Tiếp theo, nàng buộc những cành giâm đã xử lý thành từng bó vài chục cái, phần dưới gốc ngâm vào nước đã ngâm cành liễu trước đó-cành liễu có chứa chất kích thích ra rễ tự nhiên.

Sau khi ngâm khoảng nửa canh giờ, nàng lại chấm phần gốc cành giâm vào một ít tro bếp để khử trùng.

Trên luống ươm, A Tiến và mọi người đã dùng gậy gỗ vạch sẵn những đường rãnh nông rất thẳng hàng.

Tống Thanh Việt cầm một cành giâm đã xử lý, cắm nghiêng vào đất một góc khoảng sáu mươi độ, độ sâu bằng khoảng hai phần ba chiều dài cành giâm, đảm bảo ít nhất một chồi nụ lộ ra khỏi mặt đất.

Nàng làm việc thoăn thoắt, vừa cắm vừa giảng giải các điểm chính: "Khi cắm phải nén đất xung quanh cho c.h.ặ.t, để cành giâm tiếp xúc c.h.ặ.t chẽ với đất nhưng không làm tổn thương vỏ cây. Khoảng cách giữa các cây là ba tấc, hàng cách hàng năm tấc..."

A Tiến, Đại Ngưu và một số dân làng tuy còn bán tín bán nghi nhưng vẫn đến giúp đỡ, đều học theo cách của Tống Thanh Việt, cẩn thận cắm những đoạn "củi khô" trông như vô hồn ấy vào luống ươm màu mỡ.

Khi cành giâm cuối cùng được cắm xuống, hai luống ươm lớn đã dày đặc cây, những cây dâu cao lớn ban đầu giờ biến thành một bãi "cọc gỗ" thấp bé.

Tống Thanh Việt đứng thẳng lưng, lau mồ hôi trên trán, nhìn luống ươm đã dồn hết tâm huyết và hy vọng của mình, trên mặt nàng lộ ra nụ cười đầy quả quyết.

Nàng lớn tiếng nói với đám đông dân làng đang có vẻ mặt khác nhau: "Các vị hương thân, ta biết mọi người đều đang nghi hoặc trong lòng. Nhưng Tống Thanh Việt ta xin đảm bảo với mọi người, đây gọi là 'giâm cành ươm mầm'! Chỉ cần chúng ta làm đúng phương pháp ta đã dạy, che nắng, giữ ẩm thật tốt, mười lăm ngày sau, mọi người hãy cứ lại xem!"

"Ta đảm bảo, đại đa số những 'khúc gỗ' này đều sẽ bén rễ nảy mầm! Đến lúc đó, đừng nói mỗi nhà vài chục gốc, mà là hàng trăm gốc cây dâu giống, chúng ta cũng có thể lấy ra được! Đào Hoa Nguyên chúng ta nhất định sẽ có ruộng dâu của riêng mình!"

Lời nói của nàng vang dội, đầy vẻ tự tin không thể nghi ngờ. Ánh mặt trời rọi xuống luống ươm, cũng rọi lên những gương mặt vừa bán tín bán nghi vừa không nhịn được mà tràn đầy mong đợi của dân làng.

Thời gian sẽ chứng minh tất cả.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.