Bị Ép Ly Hôn, Tôi Nhặt Được Con Tổng Tài - Chương 262: Hết Yêu Từ Lâu Rồi
Cập nhật lúc: 03/04/2026 10:00
Chiều hôm đó, Giang Ngư giao hai vạn tệ cho thầy hiệu trưởng Trương, nói với ông rằng đây là tiền trưởng thôn lấy tư cách cá nhân quyên góp cho trường.
Thầy Trương nghe xong đứng hình mất năm giây, cuối cùng cả hai cũng ngầm hiểu ý nhau, ông đành nhận lấy.
A Lượng đi một chuyến lên huyện thành, lúc quay về trấn Bàn Thạch bên cạnh đã có thêm một cô ả ăn mặc khêu gợi, vóc dáng đẫy đà nóng bỏng.
Họ không vội về thôn Thanh Sơn mà đi thẳng đến bệnh viện trên trấn trước.
Lúc A Lượng dẫn Lộ Lộ cùng một đống thực phẩm chức năng xuất hiện trong phòng bệnh của Chu Bân, hai mắt Chu Bân cứ thế nhìn đến đờ đẫn.
Lộ Lộ cao một mét sáu tám, lại còn đi đôi giày cao gót nhọn hoắt, bộ váy bó sát khoét n.g.ự.c sâu làm tôn lên trọn vẹn những đường cong rực lửa của cô ả.
Một người phụ nữ vừa cao ráo gợi cảm, nụ cười lại lúng liếng đa tình như Lộ Lộ, Chu Bân thực sự chưa từng gặp bao giờ.
Nhìn ả còn quyến rũ c.h.ế.t người hơn cái con ranh Giang Ngư kia nhiều.
Gã dường như quên béng mất cơn đau ở vùng bụng, hai mắt cứ dán c.h.ặ.t vào Lộ Lộ, lắp bắp hỏi: "Cô...
các người tìm ai?" A Lượng kính cẩn thăm dò: "Cậu đây chắc hẳn là quý t.ử của trưởng thôn Chu đúng không?" Chu Bân đã bao giờ được tâng bốc nhường này đâu, gã đang tự hỏi chẳng biết ông già nhà mình kết giao với cặp nam nữ khí chất bất phàm này từ lúc nào.
Gã gật gật đầu: "Là tôi..." A Lượng tươi cười rạng rỡ, xếp đống đồ bổ đắt tiền lên chiếc tủ đầu giường cạnh giường bệnh, vì nhiều quá nên tủ còn chẳng chứa hết.
"Sếp Lục nghe trưởng thôn nói cậu bị ngã phải nhập viện, nên đặc biệt dặn dò tôi và Lộ Lộ đến thăm cậu." Chu Bân nghi hoặc: "Sếp Lục?" A Lượng vỗ trán cái đét: "Ây da, xem cái thằng thô lỗ như tôi này, còn chưa kịp giới thiệu.
Sếp Lục chuẩn bị đến Thanh Sơn làm dự án phát triển du lịch, tôi là tài xế của sếp, còn Lộ Lộ là trợ lý.
Sếp Lục của chúng tôi thấy trưởng thôn cứ băn khoăn lo lắng cho cậu mãi, nên bảo tôi và Lộ Lộ đến thăm cậu, như vậy trưởng thôn mới yên tâm bàn bạc công việc với sếp được.
Cậu Chu à, cậu cần gì cứ việc lên tiếng, sau này mọi người đều là người một nhà cả rồi." Chuyện có ông chủ lớn đến Thanh Sơn đầu tư dự án Chu Bân có biết.
A Lượng vừa nói thế, gã lập tức hiểu ra ngay.
Bố gã làm trưởng thôn bao năm nay, ngày thường khó tránh khỏi có kẻ nịnh nọt bợ đỡ, nhưng gã không ngờ ngay cả ông chủ lớn từ thành phố về cũng muốn tạo mối quan hệ với nhà gã.
Điều này quả thực làm gã được sủng ái mà đ.â.m lo! Trong mắt Lộ Lộ ánh lên sự xót xa, cô ả khom người dịu dàng cất giọng: "Anh Bân, anh thấy thế nào, có đau lắm không?" Giọng nói ngọt lịm như đường, lại thêm tiếng "Anh Bân" nũng nịu gọi đến mức xương cốt Chu Bân nhũn cả ra, gã đáp lời mà giọng cũng run rẩy: "Không sao...
Không sao đâu...
Vết thương nhỏ thôi, vài ngày nữa là khỏi." Lộ Lộ: "Anh Bân giỏi quá đi! Anh muốn ăn trái cây gì không, để em gọt cho anh nhé?" Sự nhiệt tình chủ động của Lộ Lộ khiến Chu Bân mở cờ trong bụng, nhưng lại có chút lúng túng, cứ cảm thấy mình nằm trên giường bệnh thế này chẳng có chút phong độ đàn ông nào cả: "Không cần đâu, cảm ơn cô." Lộ Lộ hờn dỗi: "Bị ốm là phải ăn nhiều trái cây bổ sung vitamin chứ!" Vừa nói cô ả vừa vớ lấy một quả táo bắt đầu gọt, còn thuận thế ngồi luôn xuống mép giường bệnh của Chu Bân.
Chu Bân chỉ thấy một mùi nước hoa thơm phức xộc thẳng vào mũi, mái tóc dài uốn lọn như thác nước khẽ đung đưa trên tấm lưng trần trắng ngần của Lộ Lộ, khiến tâm trí gã rối bời, nước bọt cứ nuốt ực ực liên tục.
Lộ Lộ gọt táo xong, cắm tăm vào đưa đến tận miệng Chu Bân, cười ngọt ngào: "Anh Bân, ăn chút trái cây đi." Cả đời Chu Bân đã bao giờ được người đẹp hầu hạ tận răng thế này đâu.
Gã cố làm ra vẻ ung dung, cầm lấy cây tăm xiên một miếng táo, nói: "Cảm ơn em." Chắc cả đời gã chưa từng thốt ra hai chữ này bao giờ, thế mà bây giờ đối diện với đại mỹ nữ từ thành phố về, gã bỗng dưng học được phong thái của bậc thân sĩ mà không cần ai dạy! Lộ Lộ: "Anh Bân khách sáo quá, Sếp Lục còn ở lại đây một thời gian dài, anh là con trai của trưởng thôn, là nhân vật m.á.u mặt ở đây, sau này chúng em còn phải nhờ cậy anh nhiều." Chu Bân cảm giác cả người như đang ngâm trong hũ mật, chẳng còn tâm trí đâu mà suy xét xem trong mấy lời tâng bốc kia có được bao nhiêu phần là thật lòng nữa.
A Lượng giơ tay xem đồng hồ, nói: "Cậu Chu, tôi phải về Thanh Sơn trước đây, tôi còn phải lái xe cho Sếp Lục nữa." Chu Bân hụt hẫng ra mặt: "Á, đi ngay bây giờ sao..." Gã còn chưa ở bên Lộ Lộ đủ mà.
A Lượng tỏ vẻ khó xử: "Sếp Lục chỉ có mình tôi là tài xế, tôi không thể để sếp tự lái xe được, thật sự xin lỗi cậu.
Để Lộ Lộ ở lại chăm sóc cậu nhé, khi nào cậu xuất viện, tôi sẽ lái xe đến đón cậu." Trong lòng Chu Bân mừng như điên, nhưng ngoài miệng vẫn giả lả: "Thế sao được, cô ấy là trợ lý của Sếp Lục, cô ấy ở đây chăm sóc tôi, vậy Sếp Lục phải làm sao? Với lại, có mẹ tôi ở đây chăm sóc là được rồi." A Lượng xua tay cười: "Lần này Sếp Lục mang theo không chỉ một trợ lý đâu, cậu đừng nghĩ ngợi nhiều, vả lại cậu mau ch.óng khỏe lại thì trưởng thôn mới yên tâm làm việc được chứ.
Lộ Lộ tháo vát lắm, việc gì cũng làm được, cậu cứ yên tâm mà sai bảo cô ấy." Lộ Lộ cũng tỏ vẻ như vô ý vỗ nhẹ lên vai Chu Bân: "Đúng thế anh Bân, anh cần gì cứ bảo em.
Sếp Lục đã giao anh cho em rồi, em phải nghe lời anh thôi." Dù cách một lớp áo, Chu Bân vẫn cảm thấy bờ vai vừa bị chạm vào nóng ran như lửa đốt.
Đúng lúc đó, vợ trưởng thôn bước vào.
Mụ ta nhìn chằm chằm cặp nam nữ ăn mặc chải chuốt sành điệu trong phòng mà ngây người.
Mụ chưa kịp mở miệng, Chu Bân đã giới thiệu trước: "Mẹ, đây là người Sếp Lục phái tới thăm con, là cái ông chủ Lục định đến đây đầu tư mà bố nói đó." Lộ Lộ và A Lượng lễ phép chào hỏi: "Chào bà Chu." Cách gọi này khiến người đàn bà nông thôn vốn quen thói thô lỗ bỗng đỏ bừng mặt.
Mụ còn lúng túng hơn cả Chu Bân, gật đầu liên tục: "Chào, chào hai cô cậu." A Lượng nói: "Bà Chu à, tôi phải về Thanh Sơn trước đây, Sếp Lục vẫn đang đợi tôi.
Sếp Lục dặn để Lộ Lộ ở lại chăm sóc cậu Chu, đợi cậu ấy khỏe lại, tôi sẽ đến đón hai người." A Lượng để Lộ Lộ ở lại, rồi cùng vài nhân viên khác trở về Thanh Sơn.
Tại trường tiểu học Thanh Sơn, Ôn Tư Niên dưới sức ép "dâm uy" của thầy Trương đành phải dọn ra hai phòng ký túc xá cho nhóm người Lục Lâm An ở.
Giang Ngư cũng không muốn cứ làm căng với Lục Lâm An trước mặt người ngoài, bởi vì hiện tại Lục Lâm An chẳng cần sĩ diện gì nữa, nhưng cô thì cần.
Mục đích Lục Lâm An khăng khăng đòi ở lại đây cô hiểu rõ hơn ai hết, nhưng lại không có cách nào ngăn cản được.
Cô và Văn Hủy đang chuẩn bị bữa tối.
Văn Hủy chỉ hỏi han Giang Ngư một chút về cuộc sống dạo gần đây ở nơi này, tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện gì khác.
Hai người trò chuyện một lát, Giang Ngư hỏi: "Chị Hủy...
Lục Lâm An..." Văn Hủy ngẩng đầu lên: "Hả?" Nãy giờ Văn Hủy vẫn luôn né tránh nhắc đến Lục Lâm An, không ngờ bây giờ Giang Ngư lại chủ động khơi mào, điều này khiến cô hơi ngạc nhiên.
Giang Ngư: "Anh ấy thực sự đã ly hôn rồi sao?" "Cái gì? Sếp Lục ly hôn rồi?!" "Chị không biết sao?!" Hai người phụ nữ trố mắt nhìn nhau, người này còn ngạc nhiên hơn người kia.
Giang Ngư nhíu mày: "Lẽ nào anh ấy nói dối...
Anh ấy vẫn đang lừa gạt tôi..." Văn Hủy xâu chuỗi lại cách tương tác giữa Lục Lâm An và Thịnh Thiên Diệc.
Bọn họ dường như luôn đối xử với nhau theo kiểu khách sáo lịch sự "tương kính như tân", nhưng cô chưa bao giờ thấy họ ôm nhau, thậm chí đến nắm tay cũng không.
Hơn nữa, lần trước cô đến nhà họ, cô phát hiện Lục Lâm An vẫn ngủ ở phòng khách...
Lúc đó bọn họ đã kết hôn rồi.
Văn Hủy nhớ lại lần ở nhà họ Lục, Lục Lâm An đã kéo cô lại và nói những lời đó.
Vẻ mặt anh lúc bấy giờ quả thực là yêu Giang Ngư đến điên dại.
Hơn nữa lần này đầu tư dự án, anh lại cố tình chọn ngay nơi Giang Ngư đang ở, chuyện này chắc chắn đã được ủ mưu từ lâu.
Cô từng khinh bỉ Lục Lâm An, đã đến nước này rồi mà còn định bắt cá hai tay.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, nếu Lục Lâm An và Thịnh Thiên Diệc chỉ là "vợ chồng hờ", vậy thì mọi chuyện đều trở nên hợp lý rồi.
Văn Hủy quả quyết lắc đầu: "Không đâu, Sếp Lục sẽ không lừa cô nữa đâu, chỉ là có thể họ chưa công bố ra bên ngoài thôi." Giang Ngư: "Tôi không muốn trốn tránh anh ấy nữa, cũng không muốn làm kẻ phá hoại gia đình người khác nữa." Văn Hủy thăm dò: "Vậy cô...
thực sự không còn yêu anh ấy nữa sao?" Giang Ngư cười khổ lắc đầu: "Hết từ lâu rồi." Mấy chữ ngắn ngủi ấy, không lọt một chữ nào chui tọt vào tai Lục Lâm An.
