Bị Bán Phối Minh Hôn Ta Có Không Gian Đầy Kho Lương, Mang Theo Cả Nhà Đi Chạy Nạn - Chương 227: Không Đồng Ý Cũng Phải Đồng Ý

Cập nhật lúc: 09/05/2026 13:01

La Đông gân cổ lên phản bác: “Thúy Nhi không phải hồ ly tinh! Nàng là cô nương xinh đẹp nhất Trình gia loan, nàng đã hứa với ta chỉ cần thuyết phục được cha nương nàng thì sẽ gả cho ta,”

“Cha nương nàng không yêu cầu gì khác, chỉ đòi tám lượng bạc tiền sính lễ và một gian phòng riêng cho ta và Thúy Nhi ở.”

La mẫu tức đến lộn nhào, chất vấn: “Thế này mà còn gọi là không yêu cầu? Ngươi đi hỏi khắp mười dặm tám thôn này xem, có nhà nào cưới xin mà đưa sính lễ cao như vậy không?”

“Lại còn phải xây thêm một gian phòng, ít nhất cũng phải tốn hai ba lượng bạc, bỏ ra mười lượng để cưới vợ, ả ta dát vàng lên người chắc?”

“Thúy Nhi đáng giá đó!”

La Đông không cảm thấy có gì sai, Thúy Nhi da trắng mặt xinh, chỉ cần nhìn thôi cũng thấy vui vẻ thoải mái, lúc nàng cười với hắn, cả người hắn đều nhũn ra,

Cô nương xinh đẹp như vậy gả cho quan lớn cũng được, huống chi là gả cho hạng chân lấm tay bùn như hắn, sính lễ đương nhiên phải cao một chút mới xứng với nàng.

“Ngươi!!!”

La mẫu chỉ tay vào mũi La Đông, tức đến không nói nên lời.

Bà ta sao lại sinh ra cái loại phá gia chi t.ử này chứ! Đây là muốn vì một người ngoài mà vét sạch gia sản sao!

La Đông không chút để tâm nói: “Tiểu Thảo bộ dạng đó mà vẫn có người bỏ ra mười lượng bạc để cưới, Thúy Nhi tốt hơn nó nghìn vạn lần, sao lại không đáng giá mười lượng?”

“Cái đó mà giống nhau sao? Tiểu Thảo gả qua đó sống ngày tháng thế nào ngươi không biết à? Đó không phải là gả cho người ta, mà là bán cho người ta!” La mẫu nói.

“Được rồi, đừng cãi nhau nữa!” La phụ lên tiếng: “Tiểu Thảo hiện giờ là cây rụng tiền của gia đình, chúng ta không thể gả nó đi!”

“Hiện tại mỗi tháng nó có thể kiếm được một lượng bạc, vạn nhất sau này nó biểu hiện tốt, đông gia của nó nguôi giận tăng lại tiền công lên hai lượng cũng là chuyện có thể,”

“Ngươi hoặc là đợi trong nhà có tiền rồi hãy cưới vợ, hoặc là đừng cưới, La gia đâu phải chỉ có mình ngươi mới truyền tông tiếp thế được!”

“Đúng vậy, La gia còn có ta và La Nam là nam đinh đây!” La Tây nhàn nhạt nói.

La Đông đã liệu trước người nhà sẽ có phản ứng này, sớm đã chuẩn bị sẵn sàng, hắn không vội không vàng nói:

“Muộn rồi, sáng sớm nay ta đã thương lượng xong với gã góa phụ kia, ngày mai lão sẽ qua đón người,”

“Đến lúc đó, một tay giao tiền, một tay giao người.”

La Tây tức giận nói: “Huynh dựa vào cái gì mà tự tiện quyết định? Chỉ cần cha nương không đồng ý, chuyện này không tính, không nhận tiền của gã góa phụ kia là được!”

Vợ chồng La gia gật đầu: “La Tây nói đúng, chúng ta không gật đầu, gã góa phụ kia còn có thể cướp người chắc!”

Tiểu Thảo đại khái không ngờ được, kiếp này còn có lúc được cha nương bảo vệ, chẳng qua không phải vì nàng mà là vì tiền.

La Đông một chút cũng không vội, bình thản nói: “Chẳng phải là cướp người sao? Ta đã bảo lão ngày mai dẫn đủ người tới đây.”

“Trước đó cha nương chẳng phải đã quyết định gả con nhỏ này đi, còn ký cả hôn thư với người ta rồi sao, người ta cầm hôn thư tới đón người là hợp tình hợp lý.”

Vợ chồng La gia mặt mũi xanh mét, đã quên mất chuyện này.

Trước đó đúng là đã quyết định dùng Tiểu Thảo đổi tiền, một đứa con gái lỗ vốn mà đổi được mười lượng bạc, đặt lên mình ai mà không động tâm?

Cho dù Tiểu Thảo được xưởng của Dương gia nhìn trúng nhận vào làm, nhưng ai biết được có thể lấy bao nhiêu tiền công, để chừa một đường lui nên cũng không đi tìm gã góa phụ kia hủy hôn.

Mấy ngày nay lúc thì vì tiền công cao mà quá hưng phấn, lúc lại vì đắc tội Dương gia bị trừ tiền công mà ảo não,

Cảm xúc lên xuống thất thường nên không nhớ tới chuyện này, lại để cho La Đông nắm bắt được cơ hội.

La mẫu kéo lấy La phụ, sốt sắng nói: “Nhà nó ơi, chúng ta bây giờ đi tìm gã góa phụ kia nói rõ ràng, mau ch.óng hủy hôn đi.”

La phụ gật đầu, hai vợ chồng định ra khỏi cửa.

La Đông cười nói: “Muộn rồi, ta sớm đã nói rõ với gã góa phụ kia rồi, Tiểu Thảo một tháng có thể kiếm được một lượng bạc, gã góa phụ đó chỉ cần không ngốc thì sẽ không đồng ý hủy hôn.”

“Cha nương vẫn là đừng tốn công vô ích nữa, nghĩ xem ngày mai nên tiếp đãi người ta thế nào đi, dù sao cũng tính là gả con gái không phải sao?”

Lần này ngoại trừ chính La Đông, cả nhà đều tức phát điên,

La phụ nộ mắng: “Súc sinh! Ngươi đây là muốn đoạn đường tài lộc của La gia mà! Ta sao lại nuôi ra cái loại ăn cháo đá bát như ngươi!”

La mẫu ở một bên vỗ đùi khóc lóc, miệng liên tục mắng nhiếc cái con Thúy Nhi gì đó.

La Đông cười nhạo: “Nương còn mặt mũi mà khóc sao? Nếu không phải bà đắc tội Dương gia, Tiểu Thảo có thể ứng trước tiền công ra, ta còn cần phải bán nó sao?”

Tiếng khóc của La mẫu khựng lại, sắc mặt cứng đờ, cẩn thận liếc nhìn La phụ, sợ lại bị ăn một trận đòn.

La phụ một tay đẩy ngã La mẫu, xắn tay áo tát mạnh một cái vào mặt La Đông, định đ.á.n.h tiếp thì La Đông đã nghiêng người né được.

Chỉ tiếc hành vi hôm nay của hắn đã chọc giận mọi người, hai huynh đệ còn lại của La gia hợp sức đè c.h.ặ.t hắn lại rồi đ.ấ.m đá túi bụi, vừa đ.á.n.h vừa c.h.ử.i:

“Đồ ngu xuẩn! Óc bị ch.ó ăn rồi! Bán La Tiểu Thảo còn không bằng bán ngươi! Sao ngươi không tự đi mà bán mình đi?”

“Ngày ngày ở trước mặt chúng ta làm ra vẻ đại ca, có ai làm đại ca như ngươi không? Vì một người ngoài mà muốn vét sạch gia sản, ngươi căn bản chưa từng nghĩ cho ta và La Nam đúng không?”

La Nam cũng dồn sức đ.ấ.m La Đông: “Đúng thế, huynh bán La Tiểu Thảo đi rồi thì ai kiếm tiền cho ta và nhị ca cưới vợ? Ai làm việc nhà?”

“Nhà ta trồng mấy sào ruộng chỉ miễn cưỡng đủ ăn, huynh bán La Tiểu Thảo đi rồi thì huynh nuôi chúng ta chắc?”

La Đông đau đớn, gào thét t.h.ả.m thiết vài tiếng, nghiến răng nói: “Bán cũng bán rồi, các người dù có đ.á.n.h c.h.ế.t ta cũng vô dụng thôi!”

“Ngày mai gã góa phụ kia sẽ tới đón người, các người không muốn cũng phải nén lại!”

La Nam tức đến đỏ cả mắt, tung một cước đá trúng vào chỗ hiểm của hắn.

“A!!!” La Đông ôm háng gào t.h.ả.m.

La mẫu thấy vậy, sợ xảy ra chuyện, vội vàng chạy lại ngăn cản, La phụ cũng tới kéo La Tây đang đè người ra.

“Đánh thì đ.á.n.h, sao lại đá vào túi con cháu nó?” La mẫu khiển trách.

La Nam chẳng hề để tâm: “Đá phế đi mới tốt! Phế rồi thì không cần vét sạch gia sản cưới vợ cho nó nữa, trong nhà truyền tông tiếp thế còn có ta và nhị ca!”

Dù sao cũng là con ruột mình, La phụ La mẫu cũng không thể giương mắt nhìn người bị phế đi, cuối cùng đành thỏa hiệp nói:

“Bỏ đi, sự đã rồi, đá c.h.ế.t nó cũng vô dụng, gã góa phụ kia vẫn sẽ tới đón người thôi.”

Hai huynh đệ vô cùng không cam tâm, La Đông coi như toại nguyện rồi, còn bọn họ thì sao? La Đông một chút đường lui cũng không để lại cho bọn họ!

Bọn họ sao có thể không hận!

Hai huynh đệ nhìn La Đông với ánh mắt vô cùng tàn độc, như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

La Đông cũng biết việc mình làm đã động chạm đến lợi ích của bọn họ, sau này còn phải sống chung dưới một mái nhà, không thể không có giao tiếp,

Cũng sợ bọn họ đối xử không tốt với Thúy Nhi gả tới, sau khi hồi thần lại liền nói:

“Gã góa phụ kia nói rồi, sính lễ có thể tăng lên mười lăm lượng, chỉ cần ngày mai có thể đưa người đi là được.”

“Ta cưới Thúy Nhi cần dùng mười lượng, năm lượng còn lại để cho các đệ.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bị Bán Phối Minh Hôn Ta Có Không Gian Đầy Kho Lương, Mang Theo Cả Nhà Đi Chạy Nạn - Chương 227: Chương 227: Không Đồng Ý Cũng Phải Đồng Ý | MonkeyD