Beta Bình Thường Mang Thai Con Của Alpha Đỉnh Cấp - Chương 8

Cập nhật lúc: 04/07/2026 03:01

Một tài khoản ẩn danh đã đăng tải một bài bóc phốt dài dằng dặc với tiêu đề giật gân: 《Vạch trần tình mới của Hoa Cẩn Châu: Lịch sử thượng vị của một hướng dẫn viên du lịch Beta》.

Bài viết này thâm độc vô cùng. Từ gia cảnh cho đến học vấn của Tân Địch, từ kinh nghiệm làm việc cho đến việc cậu đi học "lớp đào tạo danh viện", rồi cả những dấu vết làm màu trên mạng xã hội đều bị lột sạch. Từng chi tiết nhỏ đều là thật, nhưng khi xâu chuỗi lại với nhau, nó liền biến thành một câu chuyện hoàn toàn khác: một gã Beta hám của, không từ thủ đoạn, tỉ mỉ tính kế, dùng đủ mọi mưu hèn kế bẩn để bấu víu vào hào môn.

Đoạn kết của bài báo viết:

"Cậu ta không phải Omega, chẳng có pheromone quyến rũ. Cậu ta không có gia thế, không có bối cảnh, chẳng có bất cứ thứ gì ra hồn để mang ra bàn cân. Thứ duy nhất cậu ta có mà người khác không có chính là——sự mặt dày vô sỉ."

Tân Địch đọc hết bài viết đó. Từ đầu đến cuối, không sót một chữ nào. Xong xuôi, cậu buông điện thoại xuống, đi vào bếp nấu một bát mì.

Mì chín, cậu bưng bát ra ngồi bên chiếc bàn xếp trong phòng trọ, chậm rãi ăn từng miếng một. Nước dùng nóng hổi, hơi nghi ngút phả thẳng vào mặt. Ăn được một nửa, cậu chợt nhận ra tay mình đang run lên bần bật.

Không phải vì sợ, mà là vì phẫn nộ.

Cơn giận ấy không hướng vào bài viết độc địa kia, mà là hướng vào chính bản thân cậu. Bởi vì cậu cay đắng nhận ra, những điều bài viết đó vạch trần... có một phần là sự thật. Cậu đúng là không có gia thế, không có bối cảnh, không có bất cứ thứ gì đáng giá để tự hào. Tất cả những gì cậu sở hữu chỉ là cái sự liều mạng bò lên từ vũng bùn của một thằng nghèo kiết xác, cùng một gương mặt thanh tú thuộc diện "vớt vát" giữa đám đông mà thôi.

Những thứ ấy, đặt vào mắt giới thượng lưu, quả thực rẻ rúng chẳng đáng một xu.

Ăn xong bát mì, cậu đem bát đi rửa sạch sẽ rồi quay lại bàn ngồi, mở điện thoại lên, lướt đến khung trò chuyện WeChat với Hoa Cẩn Châu.

Cậu gõ ba chữ: Em thấy rồi.

Thấy không ổn, xóa đi.

Lại gõ: Anh xem bài viết kia chưa?

Lại xóa tiếp.

Cuối cùng, cậu soạn một dòng: Hoa tổng, anh có cần đính chính lại một chút không?

Chằm chằm nhìn dòng chữ này một lúc lâu, cậu lại thẳng tay xóa sạch.

Cậu ném điện thoại lên bàn, hai tay đan vào nhau đỡ lấy gáy, ngả người ra sau ghế. Vệt ố nước trên trần nhà vẫn còn đó, hình thù chú chim trông đã mờ nhạt hơn hẳn so với hai tháng trước, trông như thể sắp vỗ cánh bay đi, lại giống như đang dần tan biến vào hư không.

Cậu bỗng bật cười thành tiếng.

Hoa Cẩn Châu từng nói, muốn đứng ở vị trí của anh thì phải chấp nhận trả giá đắt.

Quả nhiên không sai.

Ngày hôm sau đi làm, bầu không khí ở công ty du lịch liền thay đổi một trời một vực.

Cô em lễ tân nhìn cậu với ánh mắt là lạ, anh trưởng đoàn lão Trương khi nói chuyện với cậu cũng vô thức hạ giọng thấp hơn ngày thường nửa tông, ngay đến cả dì lao công trong phòng trà nước cũng nhìn cậu chằm chằm thêm vài lượt. Chẳng ai nói lời nào khó nghe, nhưng chính sự im lặng bao trùm ấy lại là thứ nói lên tất cả.

Đến giữa trưa, một người đồng nghiệp chìa màn hình điện thoại ra trước mặt cậu. Đó là ảnh chụp màn hình một bài đăng trên Weibo của một hướng dẫn viên khác cùng công ty họ Lâm—một Omega có nhan sắc, có năng lực và doanh số cực tốt.

Nội dung bài đăng viết: "Mấy người ấy mà, cứ ngỡ đi học lớp danh viện vài ngày là biến thành phượng hoàng không bằng. Nực cười c.h.ế.t đi được, không tự soi gương xem mình là ai à."

Tân Địch chỉ liếc mắt nhìn qua một cái rồi trả lại điện thoại, mỉm cười thản nhiên: "Cậu ta không nói tôi đâu."

Người đồng nghiệp ngượng ngùng thu máy về, không ho he thêm lời nào.

Buổi chiều, con sóng lớn thực sự mới ập đến. Một blogger chuyên về tình cảm sở hữu lượng fan khủng đã chia sẻ lại bài bóc phốt dài kia, kèm theo dòng trạng thái: "Hóng xem Hoa tổng phản hồi thế nào về vụ này nhé", không quên tag thẳng tài khoản mạng xã hội của Hoa Cẩn Châu vào. Tài khoản kia lập tức bị réo tên, vốn dĩ đã lập nhiều năm nhưng chỉ đăng vỏn vẹn ba bài viết liên quan đến sản phẩm mới của công ty, tuyệt đối không có một mống thông tin cá nhân nào.

Tất cả mọi người đều đang nín thở chờ đợi.

Chờ Hoa Cẩn Châu lên tiếng đính chính, hoặc là... lựa chọn im lặng. Bởi vì trong cái giới này, sự im lặng chính là một câu trả lời ngầm, và câu trả lời đó đối với Tân Địch mà nói, đồng nghĩa với sự hủy diệt hoàn toàn.

Cậu đang đợi.

Cả cõi mạng cũng đang đợi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.