Beta Bình Thường Mang Thai Con Của Alpha Đỉnh Cấp - Chương 4

Cập nhật lúc: 04/07/2026 03:00

Một tháng sau, Tân Địch bất ngờ nhận được cuộc gọi từ Phương trợ lý.

"Cậu Tân à, tuần sau Hoa tổng có chuyến đi tới Bạc Châu. Lần trước cậu dẫn đoàn rất tốt nên Hoa tổng muốn hỏi tuần sau cậu có lịch trống không?"

Tân Địch ngẩn người ra một nhịp:

"Dạ em trống lịch ạ, chị gửi lịch trình cụ thể qua cho em nhé."

Sau khi cúp máy, cậu cứ trố mắt nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Có gì đó sai sai ở đây thì phải. Một người ở vị thế như Hoa Cẩn Châu khi đi ra ngoài toàn là do trợ lý sắp xếp từ A đến Z, cớ sao lại đích thân chỉ định một hướng dẫn viên du lịch từ tận ba tuần trước chứ? Nhưng cậu cũng chẳng buồn nghĩ ngợi sâu xa thêm làm gì. Cơ hội vàng đã dâng đến tận miệng thì phải chộp lấy ngay, đó luôn là tôn chỉ sống của cậu. Trước ngày xuất phát, cậu lôi hết quần áo trong tủ ra thử một lượt, cuối cùng chọn một chiếc áo khoác tông màu trầm. Không phải hàng hiệu đắt đỏ gì đâu, nhưng form dáng cực kỳ chuẩn chỉnh, là món đồ cậu săn sale được ở cửa hàng Outlet. Phối thêm chiếc quần kaki năng động và một đôi sneaker trắng tinh khôi, tổng thể nhìn vô cùng trẻ trung, gọn gàng, không quá điệu đà nhưng cũng chẳng hề xuề xòa. Nhìn bản thân trong gương bây giờ chẳng khác nào một nhân viên văn phòng có mức lương tháng vài chục triệu. Tuy còn cách giới siêu giàu một khoảng vạn dặm, nhưng ít nhất trông cũng lịch sự, tươm tất.

Ngày cậu đặt chân đến Bạc Châu, trời đổ một cơn mưa phùn lất phất. Tân Địch đến ga tàu trước hẳn nửa tiếng, tay cầm sẵn ô đứng đợi. Hoa Cẩn Châu mặc một chiếc áo hoodie trùm đầu đen xì, kính râm che mất nửa khuôn mặt, một mình sải bước đi ra. Tân Địch còn ngó nghiêng nhìn ra phía sau anh xem có ai không.

"Ủa, chị Phương không đi cùng anh ạ?"

"Cô ấy có việc bận rồi." Hoa Cẩn Châu buông một câu lạnh lùng rồi cất bước đi thẳng.

Tân Địch vội vàng rảo bước đuổi theo, chủ động đưa tay muốn xách hộ chiếc vali hành lý. Hoa Cẩn Châu liếc nhìn cậu một cái rồi cũng buông tay để cậu cầm. Bọn họ đi đến Thính Vũ Viên. Ngày mưa nên trong vườn vắng tanh không một bóng người, những phiến đá lát đường ướt sũng phản chiếu ánh sáng lấp loáng. Tân Địch không còn thao thao bất tuyệt học thuộc lòng mấy bài thuyết minh như lúc dẫn đoàn đông người nữa. Cậu chỉ lặng lẽ bước đi bên cạnh Hoa Cẩn Châu, thi thoảng mới mở lời giới thiệu xem căn nhà này được xây dựng từ năm nào, hay cái cây cổ thụ kia tên là gì. Khi đi đến Lâm Thủy Hiên, Hoa Cẩn Châu bỗng dừng bước, chăm chú nhìn ra mặt hồ phía trước. Đầm sen đã tàn lụi mất quá nửa, chỉ còn sót lại vài đóa hoa lay lắt ẩn hiện trong màn mưa dày đặc.

"Dã tâm của cậu lớn quá đấy." Hoa Cẩn Châu đột ngột lên tiếng phá vỡ bầu không khí.

Cái "phốt" dã tâm này của Tân Địch đã bị không biết bao nhiêu người vạch trần rồi — từ những người ở khóa học danh viện, trên mạng xã hội cho đến những kẻ trong cái vòng tròn thượng lưu mà cậu luôn tìm cách chen chân vào. Cậu cũng đã chuẩn bị sẵn hàng tá câu trả lời mẫu chuẩn văn mẫu: Để hoàn thiện bản thân, để mở rộng mối quan hệ, để mở mang tầm mắt... Mỗi câu trả lời đều là thật, nhưng không có câu nào là toàn bộ sự thật cả. Sự thật trần trụi chính là: Cậu không muốn bản thân mãi mãi là kẻ phải đứng ở dưới chân thang cuốn, ngước cổ lên nhìn người khác đi xuống nữa.

"Bởi vì em muốn được leo lên trên ạ."

"Leo lên trên? Thế đích đến của cậu là đâu?"

Tân Địch nhìn thẳng vào mắt Hoa Cẩn Châu, tiếng mưa rơi xung quanh bỗng nhiên như lớn hơn gấp bội.

"Là vị trí mà Hoa tổng anh đang đứng đấy ạ."

Khi câu nói này bật ra khỏi miệng, chính bản thân Tân Địch cũng phải giật mình thon thót. Lời nói này quá mức thẳng thừng, thậm chí là có phần mạo phạm, hoàn toàn đi ngược lại với tất cả các quy tắc giao tiếp mà Chu lão sư đã dạy ở khóa học danh viện. Thầy luôn bảo đối với người ở bề trên thì phải biết tâng bốc, phải biết dỗ dành, phải làm sao cho họ cảm thấy thoải mái và thấy mình là một kẻ vô hại, dễ dàng thao túng. Nhưng cậu lại không muốn cam chịu làm một kẻ vô hại. Hoa Cẩn Châu vẫn dán mắt vào đầm sen, những giọt mưa nặng hạt rơi xuống mặt hồ, tạo thành những vòng tròn đồng tâm đan xen rậm rạp.

"Để đứng được vào vị trí của tôi," Hoa Cẩn Châu chậm rãi nhả chữ, "cậu sẽ phải trả một cái giá không hề nhỏ đâu."

Buổi tối hôm đó, Hoa Cẩn Châu không thuê khách sạn mà trở về căn biệt thự kiểu Tây tọa lạc ngay tại Bạc Châu của mình. Tân Địch hộ tống anh đến tận cổng, đang định rút điện thoại ra đặt xe để về phòng trọ tập thể mà mình đã đặt trước.

"Vào nhà ngồi chơi chút đi." Hoa Cẩn Châu liếc nhìn cậu một cái rồi buông lời mời.

Đêm mưa gió bão bùng, trong một căn biệt thự biệt lập, dưới bầu không khí mờ ám thế này, một vị đại lão độc thân hoàng kim lại mở lời mời cậu vào nhà ngồi chơi. Tân Địch bất chợt rùng mình nhớ lại câu nói lúc chiều của anh: "Để đứng được vào vị trí của tôi, cậu sẽ phải trả một cái giá không hề nhỏ đâu." Nhưng lúc sau, cậu vẫn bước chân vào. Không gian bên trong căn biệt thự rộng hơn rất nhiều so với những gì nhìn từ bên ngoài, trần phòng khách được thiết kế thông tầng cao tới tận bốn mét. Đồ nội thất không quá nhiều nhưng nhìn qua là biết món nào món nấy đều đắt xắt ra miếng. Không phải kiểu dát vàng dát bạc phô trương sự giàu sang, mà là cái kiểu sang trọng, tinh tế đến mức cậu có nhìn chằm chằm nửa ngày cũng không tài nào đoán nổi cái giá trên trời của nó. Hoa Cẩn Châu rót cho cậu một cốc nước ấm đặt lên bàn trà, rồi thong thả ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn đối diện, giữ khoảng cách tầm hai ba mét với cậu, nhìn qua cứ như hai bên đang chuẩn bị bước vào một cuộc họp cổ đông nghiêm túc.

"Ngày thường cậu hay làm gì?" Hoa Cẩn Châu hỏi bâng quơ.

"Dạ em đi làm, đọc sách rồi đi ngủ thôi ạ." Tân Địch có chút căng thẳng, vội cầm cốc nước lên nhấp một ngụm để trấn tĩnh, "Cũng không có gì đặc biệt lắm đâu anh."

"Không yêu đương gì à?"

Tân Địch suýt chút nữa thì sặc nước, cậu ho sù sụ mấy tiếng mới lấy lại được hơi. Cậu vội lau khóe miệng, ngước mắt nhìn Hoa Cẩn Châu, cố tìm kiếm một nét đùa cợt nào đó trên gương mặt lạnh lùng không cảm xúc kia. Nhưng hoàn toàn không có. Hoa Cẩn Châu không hề đùa, anh chỉ đang hỏi một câu hỏi vô cùng bình thường mà thôi.

"Dạ không ạ. Thân phận Beta như tụi em lỡ cỡ lắm, khó tìm đối tượng phù hợp lắm anh."

"Lỡ cỡ thế nào?"

"Omega thì cao quý và đắt giá quá rồi, họ đâu có thèm để mắt tới Beta. Còn Beta với Beta ở bên nhau thì lại thấy nhạt nhẽo, vô vị. Còn Alpha hả... Alpha lại càng khinh thường Beta hơn, trừ phi là họ vã quá không tìm được Omega nào thôi ạ."

Hoa Cẩn Châu không đưa ra lời phản bác, cũng chẳng có ý định phụ họa, anh chỉ khẽ gật đầu một cái coi như đã hiểu.

"Hoa tổng, thế anh đã có người yêu chưa ạ?" Tân Địch cả gan hỏi ngược lại một câu.

Thật ra cậu đã biết rõ mười mươi câu trả lời rồi. Trước khi đi cậu đã làm bài tập về nhà vô cùng kỹ lưỡng. Hoa Cẩn Châu hiện đang có một cậu bạn trai Omega "môn đăng hộ đối" tên là Thẩm Ngâm Chi. Thẩm gia là ông trùm trong ngành tài chính, hai bên gia đình đã có mối thâm giao từ đời ông nội. Người trong giới ai ai cũng hiểu rõ, mối quan hệ này thực chất là một bản hợp đồng liên minh giữa hai gia tộc lớn chứ yêu đương gì tầm này. Thế nhưng, câu trả lời của Hoa Cẩn Châu lại nằm ngoài dự kiến của cậu:

"On danh nghĩa thì có."

Trên danh nghĩa thì có. Không phải là "Có", cũng chẳng phải "Không có", mà lại là bốn chữ "Trên danh nghĩa thì có". Bốn chữ này ẩn chứa quá nhiều hàm ý sâu xa mà Tân Địch tạm thời chưa thể bóc tách hết ngay lúc này được. Đêm hôm đó, Tân Địch được sắp xếp ngủ ở phòng dành cho khách của biệt thự. Đường ai nấy đi, phòng ai nấy ngủ, tuyệt nhiên không có bất kỳ chuyện mờ ám nào xảy ra. Cậu nằm truyền miên trên chiếc giường xa lạ, ngửi mùi nước xả vải dịu nhẹ trên ga trải giường, lắng nghe tiếng mưa rơi lộp bộp ngoài cửa sổ, cảm giác như đêm nay giống một giấc mơ quá đỗi chân thực. Cậu thậm chí còn từng đấu tranh tư tưởng xem có nên chủ động "bật đèn xanh" làm gì đó không. Khóa học danh viện đã dạy cậu rất kỹ cách tạo bầu không khí mờ ám, cách đưa ra những ám chỉ tinh tế vào thời điểm thích hợp... nhưng cuối cùng cậu đã chọn bất động. Không phải vì cậu không muốn, mà vì cậu cảm thấy có gì đó không đúng ở đây. Hoa Cẩn Châu giữ cậu lại qua đêm chắc chắn không phải vì anh có ý đồ gì với cậu, bởi vì cậu quá đỗi bình thường, hẳn là phải có một nguyên do nào khác. Mà cái nguyên do đó là gì, cậu có vắt óc suy nghĩ cả đêm cũng không tài nào nghĩ thông suốt được.

Sáng hôm sau khi cậu thức dậy bước xuống lầu thì đã thấy Hoa Cẩn Châu có mặt ở dưới từ bao giờ. Anh mặc một chiếc áo len mỏng màu đen, đang thong thả đứng trong bếp pha cà phê. Ánh nắng ban mai ấm áp khẽ rọi qua khung cửa sổ, chiếu thẳng lên gương mặt anh, tạo nên một khung cảnh đẹp đến mức nghẹt thở, ngỡ như tranh vẽ.

"Dậy rồi à." Hoa Cẩn Châu chẳng buồn ngẩng đầu lên.

"Dạ, em chào anh buổi sáng." Tân Địch khép nép đứng ở cửa bếp, bỗng nhiên cảm thấy chiếc áo sơ mi mình mặc từ hôm qua đã nhăn nhúm hết cả, trông thật mất lịch sự làm sao.

Hoa Cẩn Châu rót cà phê ra hai chiếc ly rồi đẩy một ly về phía cậu. Tân Địch đón lấy nhấp một ngụm nhỏ, ngay lập tức vị đắng ngắt làm cậu phải nhíu c.h.ặ.t đôi mày lại. Cậu có mấy khi uống cà phê phin sang chảnh thế này đâu, thứ cậu uống nhiều nhất trước giờ là loại cà phê hòa tan vài nghìn một gói mà thôi.

"Đường với sữa ở góc bên kia kìa." Hoa Cẩn Châu khẽ hất cằm ra hiệu.

Tân Địch đi tới xúc thêm mấy thìa đường và sữa đặc, khuấy đều rồi uống thử lại một ngụm, ừm, vị ngon ngọt hơn hẳn rồi đấy.

"Hoa tổng," cậu đặt chiếc ly xuống bàn, "Em có thể mạo muội hỏi anh một câu được không?"

"Nói đi."

"Tại sao anh lại chọn em làm người đồng hành trong chuyến đi này thế ạ? Hướng dẫn viên ở Bạc Châu nhiều như quân nguyên, người có kinh nghiệm đầy mình hơn em cũng thiếu gì đâu."

Hoa Cẩn Châu tay bưng ly cà phê, lười biếng tựa lưng vào bục bàn bếp, chăm chú nhìn cậu. Tư thế của anh vô cùng thư thái và thả lỏng, thả lỏng đến mức khiến Tân Địch có cảm giác không chân thật chút nào. Bình thường Hoa Cẩn Châu xuất hiện ở bất cứ đâu cũng luôn mang vẻ kiêu ngạo, xa cách, giống như một bộ âu phục cao cấp được trưng bày trang trọng trong l.ồ.ng kính của trung tâm thương mại. Thế nhưng ngay lúc này đây, anh lại thoải mái tựa vào bàn bếp, mặc chiếc áo len mỏng ở nhà, mái tóc không hề vuốt keo tạo kiểu mà cứ thế rũ xuống trước trán một cách mềm mại, trông cứ như biến thành một con người hoàn toàn khác vậy.

"Bởi vì lần trước cậu đã thẳng thắn nói chiếc áo khoác kia là đồ second-hand."

Tân Địch ngẩn người ra.

"Một chiếc áo khoác cũ có giá một triệu hai, nhưng cậu mặc lên trông vẫn rất đẹp." Hoa Cẩn Châu nhấp một ngụm cà phê, "Cậu quả thực rất biết cách thu hút sự chú ý của người khác."

"Hơn nữa," Hoa Cẩn Châu đặt ly cà phê xuống bàn, "Cậu nói cậu muốn trèo lên cao. Hiếm có ai dám thẳng thừng nói ra những lời như vậy trước mặt tôi lắm."

"Cũng chẳng phải là vì em gan dạ gì đâu anh," Tân Địch nở nụ cười khổ, "Chẳng qua là vì em là kẻ trắng tay, chẳng còn gì để mà mất nữa thôi."

Hoa Cẩn Châu khoanh hai tay trước n.g.ự.c, nhìn cậu bằng ánh mắt thâm trầm, buông một câu nhẹ tựa lông hồng:

"Cố lên nhé, tôi đợi cậu ở trên đỉnh cao."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.