Beta Bình Thường Mang Thai Con Của Alpha Đỉnh Cấp - Chương 11
Cập nhật lúc: 04/07/2026 03:01
Cậu đã tháp tùng Hoa Cẩn Châu đi qua không biết bao nhiêu chuyến đi sang chảnh, cậu thừa hiểu giới siêu giàu thực sự cần cái gì. Cái họ cần không đơn thuần là một khách sạn đắt đỏ bậc nhất hay một chiếc siêu xe bóng loáng, mà là hai chữ "rảnh tay" và "độc nhất vô nhị". Vì hai điều này, họ sẵn sàng vung tiền không tiếc tay.
Trụ sở công ty được đặt tại một căn biệt thự cổ kiểu Tây ở quận Tĩnh An, không gian gồm hai tầng, tuy không quá rộng lớn nhưng lại mang một nét hoài cổ rất có gu.
Tân Địch cải tạo tầng một thành khu vực sảnh tiếp đón khách hàng, còn tầng hai làm văn phòng làm việc. Cậu chẳng thèm thuê nhà thiết kế, tự mình vẽ bản vẽ phác thảo, tự tay đi chọn từng loại vật liệu và túc trực giám sát công trình ngày đêm. Khi cánh thợ dọn đồ ra về, một mình cậu ngồi thọt lỏn giữa tầng một trống hoác, xung quanh là đống giấy gói bọc với xốp nhựa chưa kịp dọn, ngồi trên chiếc ghế duy nhất, cậu mỉm cười mãn nguyện vì biết nơi này rốt cuộc đã thuộc về mình.
Hóa ra những ngày tháng khởi nghiệp còn gian khổ gấp mười lần hồi làm hướng dẫn viên du lịch quèn.
Cậu vừa làm nhân viên sale, vừa ôm luôn mảng marketing, vừa thiết kế sản phẩm lại kiêm luôn cả chăm sóc khách hàng hậu mãi, một ngày cày cuốc mười sáu tiếng đồng hồ, có những hôm bận tối tăm mặt mũi đến cơm còn chẳng kịp lùa vào miệng. Hoa Cẩn Châu thỉnh thoảng có ghé qua công ty thăm cậu, tay xách theo một hộp cơm giữ nhiệt đặt lên bàn, ngồi nhìn cậu một lát rồi lại vội vã rời đi. Có lúc cậu nhớ ra thì ăn sạch, có lúc bận quá quên bẵng đi mất, Hoa Cẩn Châu thấy vậy cũng chẳng cằn nhằn nửa lời, lần sau tới vẫn đều đặn xách theo một hộp như thế.
Suốt ba tháng đầu tiên, công ty không có nổi một mống khách hàng.
Nhưng Tân Địch không hề nao núng, cậu dồn toàn bộ tâm huyết để thiết kế một lộ trình du lịch cực kỳ độc lạ, né sạch các địa điểm check-in đại trà, chỉ nhắm vào những danh lam thắng cảnh ẩn mình mà ngay cả dân bản địa chưa chắc đã biết tới. Cậu tự mình đi khảo sát thực tế suốt mười một ngày trời, đêm nào cũng lụi cụi biên tập lại đống ảnh chụp và ghi chép tỉ mỉ để đăng lên tài khoản mạng xã hội của công ty.
Đến tháng thứ tư, vị khách mở hàng đầu tiên rốt cuộc cũng xuất hiện. Đó là một người đàn ông làm việc trong ngành ngân hàng đầu tư, là một Omega ngoài ba mươi tuổi, đang có nhu cầu đưa bố mẹ đi nghỉ dưỡng theo đúng lộ trình mà cậu đã đăng tải. Anh ta bảo vô tình lướt thấy bài đăng trên mạng, cảm thấy phong cách "khá là khác bọt" nên quyết định đặt thử vận may xem sao.
Kèo này Tân Địch chấp nhận chịu lỗ—không phải lỗ tiền mặt, mà là lỗ công sức. Cậu đích thân đứng ra dẫn đoàn, tỉ mỉ chăm chút từng chi tiết nhỏ đến mức tối đa. Thấy hai bác lớn tuổi đi lại chậm chạp, cậu liền sắp xếp dịch vụ xe lăn hộ tống suốt toàn bộ hành trình; biết bác gái ăn chay trường, cậu cẩn thận liên hệ trước với từng nhà hàng để chốt thực đơn riêng biệt; còn bác trai thì đam mê nhiếp ảnh, cậu liền hào phóng thuê hẳn một nhiếp ảnh gia địa phương đi theo tháp tùng hai ngày liền. Ngày chuyến đi kết thúc, vị khách nọ đã gửi cho cậu một tin nhắn WeChat: "Cảm ơn cậu nhé, dịch vụ tuyệt vời làm tôi thấy đồng tiền mình bỏ ra hoàn toàn xứng đáng."
Tin nhắn này được Tân Địch chụp màn hình lưu lại ngay lập tức. Chẳng phải vì cậu hám danh hão, mà cậu cần một liều t.h.u.ố.c tinh thần để nhắc nhở bản thân rằng con đường cậu đang đi là hoàn toàn đúng đắn.
Tháng thứ hai, vị khách đó giới thiệu thêm ba người bạn. Tháng thứ ba, một trong số những người bạn đó lại dắt mối thêm hai người đồng nghiệp nữa. Đến tháng thứ tư, có người đã viết hẳn một bài review dài dằng dặc trên mạng xã hội với tiêu đề: 《Cuối cùng tôi cũng tìm được một thương hiệu du lịch giúp mình rảnh tay đúng nghĩa》, lượt đọc nhanh ch.óng phá mốc mười vạn.
Cái tên Xa Thần bắt đầu có chỗ đứng và được nhiều người biết đến.
Thế nhưng, ngay vào cái thời điểm cậu ngỡ rằng mọi thứ đang phất lên như diều gặp gió, thì đòn trả đũa của Thẩm Ngâm Chi âm thầm giáng xuống.
À không, dùng từ "trả đũa" thì nghe có vẻ đao to b.úa lớn quá. Thẩm Ngâm Chi vốn là người của công chúng, y luôn giữ hình tượng thanh lịch đoan trang, tuyệt đối không bao giờ làm ra mấy trò bẩn thỉu mất thể diện. Nhưng y lại là một kẻ cực kỳ thông minh, y thừa biết cách dùng một phương thức vô cùng "văn minh" để đẩy một kẻ khác ngã từ trên cao xuống.
Hôm đó Tân Địch đi tham dự một diễn đàn về ngành du lịch và chọn ngồi ở dãy ghế cuối cùng. Trên sân khấu, diễn giả đang thao thao bất tuyệt về tương lai của ngành du lịch cao cấp, có thuận miệng nhắc đến cái tên "Xa Thần Travel" một câu: "Cái thương hiệu này dạo gần đây lên như diều gặp gió ấy nhỉ, nghe đâu người sáng lập có xuất thân từ hướng dẫn viên du lịch thì phải." Tông giọng của ông ta nghe thì bình thường, nhưng dưới hội trường lại rộ lên vài tiếng cười cợt đầy mỉa mai. Cậu không đứng lên đôi co, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, lặng lẽ và bình thản nghe hết cả buổi hội thảo.
Chưa dừng lại ở đó, một vài khách sạn cao cấp vốn đang hợp tác ngon nghẻ bỗng đồng loạt gửi email thông báo: Hợp đồng đang trong quá trình xét duyệt lại, mức giá dịch vụ sẽ tăng thêm 30%. Cậu lập tức gọi điện thoại hỏi cho ra nhẽ, đối phương chỉ lạnh lùng ném lại một câu ngắn gọn: "Đây là sự điều chỉnh chính sách chung của tập đoàn." Cậu cũng chẳng buồn truy vấn thêm làm gì. Cậu thừa biết điều đó là vô ích, rõ ràng có kẻ đứng sau giật dây, và kẻ đó thừa quyền lực để xoay chuyển cục diện này.
Thậm chí, ngay sau đó có một bài báo chính thống phản ánh về "Thực trạng bát nháo của các lớp đào tạo danh viện" chễm chệ leo lên trang chủ của các phương tiện truyền thông lớn. Ảnh minh họa đi kèm chính là tấm hình chụp góc nghiêng của Tân Địch đang tập đi đứng trong lớp học ngày trước, bên cạnh còn có sự xuất hiện của Chu lão sư và các học viên khác. Bài viết tuy không chỉ đích danh ai, nhưng ai thông minh nhìn vào cũng biết thừa đang ám chỉ nhân vật nào.
Tân Địch đọc xong bài báo, trầm ngâm một lát rồi bấm máy gọi cho Hoa Cẩn Châu: "Anh thấy bài báo đó chưa?"
"Tôi thấy rồi."
"Là Thẩm Ngâm Chi làm đúng không?"
Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, rồi giọng Hoa Cẩn Châu trầm thấp vang lên: "Cậu ấy không trực tiếp nhúng tay vào việc gì cả. Cậu ấy chỉ đơn giản là b.ắ.n tin cho những người xung quanh biết rằng, cậu ấy không thích em."
Chỉ một câu nói đó là quá đủ để cậu hiểu ra vấn đề. Trong cái vòng tròn danh lợi này, chẳng cần phải ra tay công kích trực diện làm gì cho bẩn tay, đôi khi chỉ cần thể hiện một thái độ là đủ. Thái độ của Thẩm Ngâm Chi là "Tôi ghét Tân Địch", và thế là tất cả những kẻ muốn nịnh bợ lấy lòng Thẩm gia, hoặc những kẻ không muốn rước họa vào thân đắc tội với Thẩm gia, sẽ tự động quay lưng và đứng ở phe đối lập với Tân Địch. Đây không phải là âm mưu hèn hạ, đây chính là dương mưu—một thứ quyền lực tối thượng hiển hiện ngay trước mắt.
"Em có cần tôi..." Hoa Cẩn Châu nói được một nửa thì bỗng khựng lại.
Tân Địch thừa hiểu nửa câu còn dang dở của anh là gì: Em có cần tôi đứng ra giải quyết giúp không?
"Không cần đâu ạ, em tự lo được."
Cúp điện thoại, cậu ngồi thẫn thờ trong văn phòng tầng hai của công ty, phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ. Hàng cây ngô đồng ở quận Tĩnh An giờ đây đã rụng sạch lá, trơ trọi những cành khẳng khiu vươn thẳng lên bầu trời như những bàn tay đang xòe ra đầy bất lực. Cậu chợt nhớ lại câu nói năm nào của Hoa Cẩn Châu: Muốn đứng ở vị trí của tôi, em phải chấp nhận trả một cái giá tương xứng.
Đến tận giờ phút này cậu mới thấm thía cái gọi là "cái giá đắt", nó thừa sức đè bẹp dí một con người bình thường.
Nhưng cậu tuyệt đối không cho phép mình ngã gục.
Cậu tự tay soạn một bức tâm thư ngắn, đăng tải trực tiếp lên tài khoản mạng xã hội chính thức của Xa Thần Travel. Bài viết không dài, vỏn vẹn vài trăm chữ:
[ Tôi tên là Tân Địch, năm nay 26 tuổi, là một Beta. Tôi từng làm hướng dẫn viên du lịch, cũng từng tham gia lớp học đào tạo danh viện, và hiện tại đang tự mình khởi nghiệp với một thương hiệu du lịch riêng. Nhiều người c.h.ử.i bới tôi, bảo tôi là kẻ hám của bám váy hào môn, mắng tôi là loại mặt dày vô sỉ. Tôi sẽ không đứng ra thanh minh, bởi vì lời giải thích vào lúc này hoàn toàn vô tác dụng. Tôi chỉ muốn khẳng định một điều duy nhất: Tôi gầy dựng nên Xa Thần Travel không phải vì tôi bấu víu vào bất kỳ ai, mà tôi chỉ muốn chứng minh rằng: Một kẻ có xuất thân bình thường, nếu có đủ sự nỗ lực và một cái đầu lạnh, thì hoàn toàn có thể làm nên chuyện lớn. Các bạn có quyền tẩy chay không mua sản phẩm của công ty tôi, nhưng xin vui lòng đừng phủ nhận cái tâm muốn làm nghề chân chính của tôi.]
Sau khi bức tâm thư này được phát đi, số lượng bình luận c.h.ử.i bới dưới bài đăng bỗng giảm đi trông thấy, thay vào đó là sự xuất hiện của những lời động viên "Cố lên nhé". Tuy số lượng không nhiều, nhưng bấy nhiêu đó là quá đủ để cậu sưởi ấm lòng mình rồi.
Và rồi, cái tin cậu m.a.n.g t.h.a.i ập đến vào một buổi sáng vô cùng bình thường...
