Bất Ngờ Chưa? Xuyên Không Về Thập Niên 60, Nông Trại Của Cô Thông Vạn Giới - Chương 67: Đẩu Chuyển Tinh Di, Đại Pháp Dời Mỡ
Cập nhật lúc: 11/04/2026 02:12
Cố Yến Nam vừa quay lưng đi, Bạch Chỉ hậm hực đi thẳng về nhà. Càng nghĩ cô càng tức nghẹn họng. Cô ăn uống kham khổ lắm cơ mà, sao cái eo vẫn cứ tròn xoe như thùng phuy thế này, trong khi chị cô ăn chung mâm mà người cứ gầy nhom như bộ xương khô, gió thổi nhẹ cũng liêu xiêu muốn đổ.
Thiên hạ hay đồn đại béo thì n.g.ự.c sẽ khủng, vậy mà cô chẳng thấy n.g.ự.c mình nở nang chút nào. Vòng một của mẹ cô và chị cô cũng khiêm tốn nốt, xem chừng cái này là do gen di truyền quyết định rồi.
Phát triển thêm chắc là vô vọng, nhưng câu nói của Cố Yến Nam về chuyện dời mỡ bụng đi chỗ khác nghe chừng cũng có lý đấy. Hay là mình thử xem sao?
Bạch Chỉ ngả ngớn trên sô pha, hai tay ôm trọn cái bụng phệ, vừa vuốt vừa đẩy mỡ ngược lên trên một cách vô định.
Bạch Hạo Nhiên vừa bước vào nhà thấy em gái đang vỗ vỗ bụng bèn cười hỏi: "Em gái, em đang luyện võ công môn phái nào thế?"
Bạch Chỉ tăng tốc độ đẩy mỡ, hào hứng đáp: "Đẩu chuyển tinh di, đại pháp dời mỡ!"
Bạch Hạo Nhiên tò mò: "Cái chiêu thức quái đản này của em là để dời cái gì thế? Tính đi cầu à?"
"Đi cầu cái gì mà đi cầu? Anh hai à, anh không thấy em đang ra sức đẩy từ dưới lên trên sao? Đương nhiên là để dời đống thịt thừa này rồi! Em đang thử xem có thể đẩy mỡ bụng dồn lên trên được không..."
Bạch Chỉ bực mình quá đi mất. Anh hai kiểu gì thế, mắt mọc để làm cảnh à, phân biệt trên dưới cũng không xong.
"Phụt...!"
Bạch Hạo Nhiên nhịn không nổi bật cười: "Em bị hâm à? Mỡ bụng mà đẩy lên trên được á? Nếu thế sau này em lấy chồng m.a.n.g t.h.a.i sinh con, chả nhẽ con chui ra từ mồm em à?
Em đừng có nhọc công vô ích với cái mớ thịt mỡ đó nữa, có thời gian rảnh thì chịu khó giảm cân, làm cho vòng eo thon gọn lại đi. Đợi đến khi eo nhỏ lại, tỷ lệ cơ thể tự khắc sẽ cân đối thôi."
"Ồ..."
Đúng lúc này, Bạch Vi xách theo tảng thịt lợn khệnh khạng bước vào, mỉa mai: "Ai thèm giảm cân thế? Tối nay nhà mình ăn thịt. Bạch Chỉ, mày có muốn giảm béo không? Bớt hành hạ ba ngấn mỡ bụng của mày lại đi, cứ vần vò thế có ngày nó phình thành bốn ngấn đấy."
Bạch Chỉ ngồi bật dậy, mắt sáng rực hỏi: "Chị hai, thịt lợn này ở đâu ra thế? Chỗ này chị định làm thịt lợn kho tàu hay xào lăn vậy?"
"Thịt này là đồng chí Tống Hoài Dân tặng chị đấy. Còn làm món gì thì phải hỏi mẹ."
Bạch Chỉ bất giác nuốt nước bọt ực ực, đầu óc nhanh ch.óng tính toán xem nấu món gì ngon nhất. Làm thịt lợn kho tàu thì ngon bá cháy, ngặt nỗi làm món này cầu kỳ mất thời gian, mẹ cô chắc chắn không chịu nấu đâu.
Cuối cùng có lẽ vẫn là thái mỏng xào lăn thôi. Thôi kệ, có thịt ăn là hạnh phúc rồi, thịt kiểu gì cô cũng đ.á.n.h chén tuốt.
Bạch Chỉ tủm tỉm cười hỏi: "Chị hai, anh Tống Hoài Dân là ai thế? Anh ta làm nghề gì mà lại tặng thịt cho chị?"
Bạch Vi ném tảng thịt cho Bạch Hạo Nhiên bảo mang vào bếp, rồi thảnh thơi ngồi phịch xuống sô pha, thong thả đáp: "Anh ấy à, giờ là bạn trai chị. Hoài Dân thấy chị gầy gò ốm yếu nên cất công mua tảng thịt này tẩm bổ cho chị đấy."
"Chị hai, mới được mấy hôm mà chị đã có người yêu rồi á!"
"Yêu đương thì quan trọng gì thời gian, duyên nợ tới cản sao nổi. Trước đây chẳng phải mày chê chị lớn tuổi, sợ chị thành hàng ế sưng ế xỉa sao?
Mày xem, chị già đầu thế này mà vẫn có khối người theo đuổi, còn mày trẻ trung phơi phới thế kia mà ma nào thèm ngó ngàng đâu? Chị nói cho mày biết, gia cảnh nhà Hoài Dân cũng không hề kém cạnh nhà anh Cố đâu nhé." Bạch Vi hất mặt lên tận trời tự mãn nói.
Cái gã bốn mắt cận lòi kia vừa lùn hơn anh Cố, lại chẳng được vạm vỡ như người ta, vai không vác nổi bao gạo, tay không xách nổi xô nước. Hạng đàn ông ẻo lả như vậy cho cô cô cũng chê.
Bạch Chỉ tâng bốc lấy lệ: "Wow, anh ta oai phong thế cơ à, thế nhà anh ta làm nghề gì?"
"Ông nội anh ấy là cán bộ về hưu từ một cơ quan m.á.u mặt trên tỉnh, ba anh ấy là Phó Giám đốc xưởng dệt, mẹ thì làm kế toán trưởng của xưởng."
"Chị rêu rao một tràng dài như thế, tóm lại anh ta làm cái chức vụ gì?"
Bạch Vi e thẹn cúi mặt, ra dáng thiếu nữ bẽn lẽn: "Anh ấy hả, anh ấy làm quản lý kho của xưởng dệt!"
Bạch Chỉ chán chẳng buồn nhìn cái vẻ mê trai của Bạch Vi, chắc chắn chị cô bị lóa mắt trước cái mác gia thế hào nhoáng của nhà trai rồi.
"À, hóa ra cả lò nhà anh ta đều ăn lương công nhân, lại còn chui rúc hết vào cái xưởng dệt đó. Chị không nói em lại tưởng cái xưởng dệt đó là của nhà anh ta mở chứ? Thế hai người làm quen với nhau kiểu gì?"
"Mấy hôm trước anh ấy xô xát với con trai của Chủ nhiệm xưởng bị thương, trùng hợp là do đích thân chị băng bó vết thương cho anh ấy."
Trông yếu xìu như con gà chọi thiến, đ.á.n.h nhau thua bầm dập phải nhập viện, đúng là mất mặt đàn ông. Con trai Phó Giám đốc cớ sao lại bị con trai Chủ nhiệm đập cho một trận nhừ t.ử thế nhỉ?
Bạch Chỉ thắc mắc: "Chị hai, anh ta đ.á.n.h nhau với người ta vì chuyện gì thế, không lẽ lại vì tranh giành gái gú?"
Bạch Vi ngớ người, không thể nào? Nhất định là con ranh Bạch Chỉ này đang ăn ốc nói mò, Hoài Dân thư sinh nho nhã thế kia làm sao có thể vì phụ nữ mà động tay động chân được?
Bạch Chỉ tiếp tục răn dạy: "Chị hai, chuyện yêu đương chị phải mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ, ngàn vạn lần đừng bị vẻ bề ngoài hào nhoáng của anh ta đ.á.n.h lừa. Nếu không, đến lúc chị hối hận thì t.h.u.ố.c hối hận cũng không có mà uống đâu.
Nhiều gã đàn ông trên đời này bản chất là sói đội lốt cừu, bề ngoài ra vẻ chính nhân quân t.ử, thực chất bên trong lại là kẻ cặn bã đội lốt thư sinh. Lũ khốn đó thích nhất mấy con thỏ trắng ngây ngô mỏng manh như chị đấy."
Bạch Chỉ hóa thân thành chuyên gia tư vấn tình cảm, những lời răn dạy này lại làm Bạch Vi cảm thấy chướng tai gai mắt. Cô ta đâu phải con ngốc mà không biết cách nhìn đàn ông, con ranh này thuần túy là đang đố kỵ với cô ta đây mà.
Bạch Chỉ thì lại nghĩ thầm: Chị là con đại ngốc thì có, mới có miếng thịt lợn đã dễ dàng mua chuộc được chị rồi. Nhìn xem, cái mỏ chu lên dỗi hờn định dọa ai cơ chứ? Đã nói cho mà biết còn bày đặt thái độ, dám hất mặt giận lây sang cả cô, thôi bỏ đi, mặc xác chị ta.
Haizz... Chị hai cũng có đôi có cặp rồi, cô cũng phải tính kế giảm béo mới được, nếu không cuối cùng mình lại chịu kiếp ế chỏng gọng thì t.h.ả.m lắm.
Tối nay có thịt ăn, đằng nào thì ăn một bữa cũng chẳng thể béo lên ba cân ngay được, cứ đ.á.n.h chén no nê bữa này đã, chuyện giảm béo để ngày mai tính tiếp.
...
Hải Thị chìm trong mưa dầm dề suốt cả một tuần trời. Trạm y tế xã Tiên Thủy những ngày này cũng đìu hiu vắng vẻ, chẳng có mấy mống bệnh nhân. Lam Mạt nhân cơ hội xin nghỉ phép một tiếng để chạy ra bưu điện thị trấn, định gửi chút đồ ăn bồi bổ cho anh hai Lam Kinh Mặc.
Chỗ thực phẩm chứa linh khí gồm thịt bò Linh Khí, thỏ Tinh Phong và gà gấm bảy màu do "Phế sài nhỏ giới tu tiên" biếu tặng hôm trước, cô phải mất mấy ngày mới xử lý xong xuôi.
Thịt gà gấm bảy màu tươi rói nhúng lẩu thì phải gọi là mỹ vị trần gian, ăn vào cứ lâng lâng như muốn thăng thiên.
Ăn lẩu một con vẫn chưa đã thèm, hôm sau cô lại hầm thêm một con gà với nhân sâm. Bồi bổ ác quá khiến cô cả đêm trằn trọc không chợp mắt nổi, rạng sáng ngày thứ ba mũi bắt đầu chảy m.á.u ròng ròng.
Tám con gà gấm bảy màu còn lại, cô đem sấy khô sáu con làm gà xông khói, hai con thì chế biến thành món gà cay xé lưỡi.
Thỏ Tinh Phong, cô dùng một con tươi làm món thỏ xào khô. Thịt ngon thì có ngon đấy, nhưng thỏ to khủng khiếp, một con mà ăn ròng rã ba ngày mới hết.
Chín con thỏ Tinh Phong còn lại, cô nướng hai con, phần còn lại đem sấy khô làm thịt thỏ hun khói.
Cô lọc riêng những tảng thịt bò có thớ mềm mịn nhất, thái thành từng lát mỏng rồi tống vào tủ đông, để dành sau này làm món bò bít tết áp chảo.
Số thịt bò còn lại được hô biến thành tương thịt bò, khô bò miếng, thịt bò xé sợi, bò khô tẩm gia vị cay tê, bò nướng than hoa và cơ man nào là các loại thịt sấy khô đủ hương vị.
Vì lượng thịt bò Linh Khí quá khủng nên phải hì hục làm mấy ngày mới xong. Số thịt bò kho và bò khô làm từ đợt trước, cô đã lôi ra ăn một ít, phần còn lại đem cất kỹ chờ dịp mang đi trao đổi hàng hóa với người khác.
Cấp bậc nông trại hãy còn thấp tè, đám người kia tuyệt nhiên không thể dòm ngó được hoa màu trong ruộng nhà cô.
Nghĩ tới cảnh anh hai phải thường xuyên đi làm nhiệm vụ nay đây mai đó, Lam Mạt gói gém gửi cho anh toàn những loại thịt khô, tương thịt chan chứa linh khí.
Mấy loại thịt linh khí này, bản thân cô ăn vào ngoài việc thấy tinh lực dồi dào, đi vệ sinh nhiều hơn thường ngày một chút thì chẳng nhận thấy dấu hiệu phản ứng gì khác lạ. Có lẽ nó đã ngấm ngầm cải thiện thể trạng bên trong mà cô chưa kịp nhận ra.
"Đệ nhất tiểu thần y" trước đó có biếu cô một bọc lớn t.h.u.ố.c sinh cơ, cô trích ra hai lọ thủy tinh chuyên đựng kem dưỡng da để chiết t.h.u.ố.c vào, tiện thể gửi kèm luôn cho anh hai một lọ nhỏ t.h.u.ố.c bột cầm m.á.u màu hồng phấn do "Phế sài nhỏ giới tu tiên" tặng.
Hai nhánh nhân sâm hai mươi năm tuổi được cô thái lát mỏng, gói ghém cẩn thận trong lọ thủy tinh màu nâu.
Từ bé Lam Kinh Mặc đã vô cùng cưng chiều nguyên chủ, nay Lam Mạt tiếp quản thân xác này, việc hiếu kính, chăm sóc người thân của cô ấy là lẽ đương nhiên.
Gửi xong gói đồ ăn, Lam Mạt không quên gửi kèm một bức thư tay để cảm ơn anh hai vì món quà sinh nhật anh gửi cho cô dạo trước.
