Bất Ngờ Chưa? Xuyên Không Về Thập Niên 60, Nông Trại Của Cô Thông Vạn Giới - Chương 264: Thuyết Khách Khuyên Hòa

Cập nhật lúc: 19/04/2026 10:11

Nghe phong thanh Đường Linh mon men đến tìm Lam Kinh Mặc, Chu Thanh sợ con gái ngốc nghếch ăn nói không khéo lại làm phật ý rể cũ, khiến mọi chuyện đổ sông đổ bể. Thế là bà ta hớt hải lôi theo bà bạn thân Đặng Thể Vân đến làm thuyết khách, đặng khuyên giải.

Vừa ló mặt đến trước cửa, hai bà đã nghe tiếng Đường Linh gầm rống: "Lam Kinh Mặc, anh không được phũ phàng với em như vậy!"

Chu Thanh ba chân bốn cẳng lao vào, nắm c.h.ặ.t t.a.y Đường Linh hỏi dồn: "Linh Linh, con làm sao thế này?"

"Mẹ ơi, Lam Kinh Mặc không thèm con nữa. Con bảo con đẻ được rồi, anh ta vẫn dứt khoát không thèm. Hu hu hu..."

Đặng Thể Vân vốn đến để làm sứ giả hòa bình, bà tiến tới trước mặt Lam Kinh Mặc thủng thẳng: "Đồng chí Lam à, Đường Linh đã gạt bỏ sĩ diện mà tìm cậu xin hòa, vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, có gì nói toạc móng heo ra là xong thôi."

Đầu óc Lam Kinh Mặc giờ cứ ong ong cả lên. Lần trước vụ ly hôn làm um sùm, lãnh đạo cấp trên thay nhau nã pháo tư tưởng, để trốn tránh mấy lời giáo huấn đó, anh mới nộp đơn đi công tác biền biệt.

Vừa thò mặt về, Đường Linh lại vác xác tới khóc lóc đòi nối lại tình xưa. Má vợ cũ còn vác theo bà dì Đặng mồm mép tép nhảy tới. Lẽ nào họ thấy anh hiền lành, dễ dãi quá nên muốn làm gì thì làm?

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, dẫu sao má vợ cũ và dì Đặng cũng là bậc trưởng bối. Lam Kinh Mặc buông dở việc, lôi phích nước rót mời mỗi người một ly trà nóng hổi.

"Dì Chu, dì Đặng, mời dùng trà!"

Chu Thanh kéo Đường Linh ngồi xuống, Đặng Thể Vân thấy Lam Kinh Mặc vẫn giữ nếp khách sáo thì chắc mẩm anh đã xiêu lòng ưng thuận, cười tít mắt an tọa.

Đường Linh thấy vẻ mặt Lam Kinh Mặc có phần nhũn nhặn, nũng nịu làm mình làm mẩy: "Kinh Mặc, em cũng muốn uống trà."

Lam Kinh Mặc trầm ngâm suy tính, tuy đã ly hôn nhưng dẫu sao họ cũng là khách đến nhà. Thôi kệ, rót cho cô ta một ly vậy.

Lam Kinh Mặc đặt ly trà trước mặt Đường Linh, Chu Thanh nháy mắt ra hiệu cho Đặng Thể Vân.

Đặng Thể Vân tủm tỉm cười: "Đồng chí Lam, cậu ngồi xuống đây trò chuyện với hai dì một lát nào!"

Lam Kinh Mặc kéo chiếc ghế đẩu ngồi phịch xuống: "Dì Đặng à, nếu dì đến đây cốt để thuyết phục cháu và Đường Linh tái hợp thì thôi, khỏi nhọc lòng."

Đặng Thể Vân khựng lại: "Đồng chí Lam, dì Chu cậu có mỗi đứa con gái bảo bối này, lại là con út trong nhà nên từ nhỏ đã được mọi người nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, thành ra Đường Linh làm việc hơi chủ quan..."

Từ nhỏ đã làm việc hơi chủ quan? Là đại tiểu thư ương ngạnh tự cho mình là cái rốn vũ trụ thì có!

Lam Kinh Mặc thừa hiểu hoàn cảnh của Đường Linh. Cô là con út trong nhà, được ba mẹ và anh trai chiều chuộng mù quáng, lấy cô làm tâm điểm. Bởi thế, cô ta quen thói muốn gì được nấy, bắt mọi người phải răm rắp tuân theo ý mình.

"Dì Đặng, cháu và Đường Linh đã ly dị rồi, mà tờ đơn đó cũng chính do tay cô ấy nộp."

"Thằng bé này, lúc đó Đường Linh cũng vì tự ti sợ mình tịt ngòi làm liên lụy cậu nên mới quẫn trí làm càn. Đứa con gái hiếu thảo là thế, một mực lo nghĩ cho gia phả nhà họ Lam. Nay cơ thể nó đã bình phục, lại chịu dẹp bỏ tự tôn xin lỗi, cậu cứ dang rộng vòng tay cho nó một cơ hội đi!"

Đứa con gái hiếu thảo á? Lo nghĩ cho anh á? Cái hồi cô ta vỗ n.g.ự.c xưng tên bảo không đẻ được, anh còn ngây thơ tin sái cổ là cô ta sợ liên lụy mình.

Bởi vậy anh mới đau lòng, rỉ rả dỗ dành, dẫu cô ta ương ngạnh đòi ly hôn anh cũng chẳng nỡ oán hận nửa lời.

Giờ ngẫm lại mới thấy nực cười. Thương anh á? Rõ ràng là do ả sợ tịt ngòi, sợ mất mặt cái danh đại tiểu thư nên mới cố tình gióng trống khua chiêng ly hôn để giữ thể diện.

Lúc ấy lãnh đạo thay nhau gõ cửa, rả rích khuyên anh không được rũ bỏ vợ lúc ốm đau bệnh tật, nào là sống phải có đạo lý, có lương tâm, nào là nam t.ử hán đại trượng phu phải có tấm lòng bao dung, vợ ốm đau phải thông cảm nhường nhịn...

Chung quy lại, phụ nữ luôn là phái yếu, còn kẻ đầu sỏ gây chuyện luôn là thằng đàn ông khốn nạn này.

Người ta đàm tiếu nhiều đến mức có lúc anh tự huyễn hoặc rằng do mình chăm sóc không chu đáo, khiến cô ta thiếu cảm giác an toàn nên mới rũ áo ra đi. Đêm nào anh cũng trằn trọc tự trách mình.

Rốt cuộc anh đã làm sai cái gì? Lỗi lầm chí t.ử của anh là bị ma đưa lối quỷ dẫn đường gật đầu quen một cô ả đại tiểu thư nhõng nhẽo, ương bướng thế này.

Chính anh đã khiến gia đình họ Lam muối mặt, nhưng họ chẳng trách anh nửa lời, chỉ có xót xa, thương cảm. Người mãi mãi yêu thương anh chỉ có gia đình. Còn Đường Linh ư? Trong tim cô ả chỉ có cái bản ngã to tướng của ả, ả thích múa may sao thì múa.

Lam Kinh Mặc đứng bật dậy, trịnh trọng cúi gập người trước Chu Thanh: "Dì Chu, cháu xin lỗi! Cháu biết hôm nay dì dẫn dì Đặng đến đây là để khuyên giải chúng cháu hàn gắn. Nhưng hôn nhân không phải trò chơi con nít, không phải Đường Linh thích thì kết, chán thì ly dị. Cái dạo cô ta tịt ngòi, hở tí là đòi ly hôn, làm bàn dân thiên hạ được phen hiểu lầm cháu là thằng Sở Khanh tệ bạc.

Hôm nay cô ấy vin cớ không sinh con được đòi ly hôn, ngày mai đẻ được lại lẽo đẽo xin tái hợp, nhỡ ngày mốt buồn buồn vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi lại lôi ly hôn ra dọa, cháu biết đi kêu oan với ai? Nếu cứ vậy thì cái mạng này của cháu sớm muộn gì cũng hao mòn trong cái mớ bùng nhùng ly hôn, kết hôn, ly hôn mất thôi?"

Chu Thanh há miệng định phản bác, Đặng Thể Vân vội giơ tay ra hiệu để mình ra mặt. Bà bưng ly trà nhấp một ngụm, thủng thẳng đáp: "Đồng chí Lam à, Đường Linh nó kém cậu mấy tuổi, thua cả em gái cậu đến tận hai tuổi rưỡi, tâm trí non nớt, cậu phải có lòng bao dung độ lượng chứ.

Tục ngữ có câu: Trăm năm tu mới chung thuyền, ngàn năm tu mới chung chăn gối. Vợ chồng được nên duyên là nhờ tu luyện vạn kiếp mới có. Giờ cậu dứt tình, há chẳng phải uổng công vạn kiếp tu hành sao?

Dì thừa biết cậu là thanh niên biết lý lẽ. Vợ còn trẻ dại, chưa tường sự đời thì người làm chồng phải ân cần dạy dỗ. Dì tin chắc sau lần này, Đường Linh đã chừa cái thói lôi chuyện ly dị ra làm mồi nhử rồi. Cậu cứ cho nó thêm một cơ hội nữa đi?"

Mớ lý lẽ tràng giang đại hải của Đặng Thể Vân làm chính bà ta cũng rơm rớm nước mắt vì cảm động. Đường Linh cũng ngân ngấn lệ gật gù liên lịa. Chu Thanh thì đinh ninh chị Đặng đã ra tay là thằng ranh Lam Kinh Mặc chắc chắn sẽ bị thuyết phục.

Ngờ đâu, Lam Kinh Mặc lại tạt ngay một gáo nước lạnh: "Dì Đặng à, cháu và Đường Linh cùng lắm chỉ có duyên không có phận. Đã ra tòa ly hôn rồi thì chẳng có chuyện gương vỡ lại lành đâu. Phơi bày sự thật với hai người luôn, lần này cháu vác xác về quê là để đi coi mắt. Đường Linh, cô cũng liệu bề mà kiếm đám khác đi! Cháu đang bận, xin lỗi không tiễn."

Thấy Lam Kinh Mặc cứng đầu cứng cổ không chịu nhượng bộ, Chu Thanh tức tối đập bàn cái "chát": "Lam Kinh Mặc, hôm nay cậu dám hất cẳng con gái tôi, cậu đợi đấy mà hối hận! Để tôi chống mắt lên coi cậu rước được cái loại lăng loàn nào về! Linh Linh, đi về! Mẹ sẽ kiếm cho con một thằng đàn ông có bản lĩnh đàng hoàng."

Thấy có người ngoài mà Lam Kinh Mặc vẫn ngang nhiên dằn mặt mình, Đường Linh điên tiết, vớ được cái gì là ném cái đó, vừa ném vừa c.h.ử.i sa sả: "Lam Kinh Mặc, bà đây bị mù mới đ.â.m đầu vào cái thứ đàn ông như anh, hẹp hòi bần tiện, bụng dạ hẹp ngòi. Anh éo phải đàn ông, dám bỏ rơi Đường Linh tao, anh sẽ bị quả báo!"

Lam Kinh Mặc khoanh tay, mắt lạnh te nhìn Đường Linh. Đập đi! Cứ đập cho nát bét đi! Tống khứ đống giẻ rách đó đi rồi anh làm lại từ đầu, cho đỡ phải lợm giọng khi nhìn thấy những thứ hai người từng dùng chung.

"Vì hai người là phụ nữ nên tôi mới nín nhịn, mặc cho hai người ăn vạ bù lu bù loa. Đồ đạc trong nhà cũng bị đập nát bét cả rồi, xin mời hai người biến đi cho khuất mắt?"

Đặng Thể Vân chẳng lường được Đường Linh lại có cái thói chanh chua, đanh đá thế này. Kể ra thì Lam Kinh Mặc đúng là cực phẩm, từ diện mạo, gia thế đến tài năng đều hoàn hảo không tì vết.

Con Đường Linh này đúng là tạo nghiệp, tự tay đập nát cái chén ngọc của mình. Bà ta đến đây làm thuyết khách mà nó chẳng chịu giữ kẽ cho thằng chồng chút sĩ diện nào.

Thôi, người ta đã đanh thép đoạn tuyệt rồi, bà già này còn lắm lời làm chi?

Đặng Thể Vân quay sang Chu Thanh: "Chu Thanh à, chuyện này tôi bó tay rồi, tôi lượn trước đây."

Chu Thanh nhìn bãi chiến trường ngổn ngang trong nhà, mặt nghẹt lại, chẳng hé nửa lời, lôi tuột cô con gái còn đang lải nhải c.h.ử.i rủa bước thẳng ra cửa.

Lam Kinh Mặc sập cửa lại, xắn tay áo thu dọn tàn cuộc. Đáng vứt thì tống khứ hết, những vương vấn muộn phiền lần này đã thực sự được quét dọn sạch sẽ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.