Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 216
Cập nhật lúc: 25/04/2026 18:03
Hạ Huân để đũa xuống, nhìn về phía Lư Phi: “Chú không quan tâm đến chuyện chiêu binh này, nhưng chú có thể nói cho con biết, nếu muốn đi vào thì kiến thức và năng lực của bản thân thiếu một thứ cũng không được. Cho nên nếu như cháu quyết định rồi, sau này phải rèn luyện cơ thể thật tốt, học tập cho giỏi, tạo dựng một nền móng thật tốt.”
Có người từng tiết lộ tin tức với cậu ta, năm nay hoặc là sang năm, vị trí của cậu ta cũng sẽ có điều động.
Suy nghĩ của chính cậu ta, sau này chiêu binh, nhất định sẽ phát triển theo phương hướng tinh binh. Ở đây muốn đi con đường này lâu dài, thực lực bản thân rất quan trọng. Dẫu sao rèn sắt cũng cần phải bản thân nó cứng rắn đã.
Nếu như không đủ cứng rắn, cho dù miễn cưỡng đi vào, cũng sẽ bị gió to sóng lớn đào thải ra ngoài.
“Cậu đừng suy nghĩ nữa, cậu biết mấy anh trai trong khu Gia Thuộc nhà chúng tôi không, cuộc sống trước khi vào bộ đội là như thế nào? Chỉ ở trong cái sân huấn luyện bên dưới kia, mỗi ngày không chạy được hơn bảy tám cây số thì không được ăn cơm, chứ đừng nói đến những huấn luyện khác. Cơ bắp trên người người ta cuồn cuộn, còn cậu sờ cái bụng của cậu đi, cảm giác thế nào? Phơi dưới nắng to, tôi đứng bất động cũng nóng gần c.h.ế.t, người ta lại chạy như bay, cậu cảm thấy cậu có thể làm được không?”
Bị Hạ Hướng Quốc hỏi liên tiếp ba câu, Lư Phi cảm thấy cậu ta thật sự không thể làm được!
Hạ Huân nhìn Lư Phi một cái: “Bây giờ cháu đang học cấp hai, đừng gấp, còn có thời gian, có thể từ từ chuẩn bị.”
Lư Phi nhỏ giọng đáp một tiếng, cậu ta thâm sâu cảm nhận là cậu ta không nên hỏi vấn đề này.
Ăn cơm tối xong, đứa thứ hai kéo Lư Phi đến phòng phía đông, nói sự thật giảng đạo, nói với cậu ta kiếm tiền, kiếm ngoại tệ như thế nào! Kiếm tiền là chuyện có ý nghĩa như vậy, thiếu niên, cậu cũng gia nhập đi!
Lư Phi không nghe, cậu ta cảm thấy Hạ Hướng Quốc đang khoác lác gượng ép!
Đứa thứ hai không ngờ giá trị chữ tín của nó lại thấp như vậy, trở tay kéo Lý Thừa Tổ qua: “Anh nói xem, bây giờ có phải là quốc gia rất cần ngoại tệ hay không?”
Lư Phi liếc nhìn đứa thứ hai một cái: “Làm sao anh ấy biết được?”
“Sao anh ấy lại không biết chứ? Anh ấy là người đàn ông muốn trở thành nhà ngoại giao đấy!”
Lý Thừa Tổ ngượng ngùng nói: “Là quyết chí trở thành nhà ngoại giao, bây giờ còn chưa phải, ha ha!”
“Chuyện này không quan trọng, anh nói với cậu ta xem kiếm tiền nhất định là sẽ có tiền đồ rộng mở!”
Vẻ ngoài tên Lý Thừa Tổ này tốt, lần đầu tiên gặp mặt sẽ tạo cho người ta cảm giác đáng tin cậy, Lư Phi nhìn về phía cậu ấy, chờ cậu ấy giải thích.
Lý Thừa Tổ không thể làm gì hơn là nói lại một lần những lời cậu ấy nghe được, phát biểu tổng kết chính là, chuyện kiếm ngoại tệ đúng là tiền đồ rộng mở!
Lư Phi nghe xong mà đầu óc mơ hồ, nhỏ giọng nói: “Bây giờ không phải cấm làm ăn tư nhân sao?”
“Chúng ta là đang làm ăn với người ngoại quốc thay cho quốc gia, kiếm tiền của người nước ngoài, là chuyện vinh quang!”
Lư Phi không dám nghĩ đến chuyện này: “Trở về tớ sẽ suy nghĩ thử xem.”
“Đúng vậy, trở về suy nghĩ cho thật kỹ, bây giờ chúng ta còn nhỏ, chuyện quan trọng nhất chính là học tập cho giỏi.” Đứa thứ hai vỗ vỗ bả vai cậu ta, trong đầu lại nghĩ, nhất định phải coi trọng cậu ta, ngàn vạn lần đừng có đi lên “con đường sai lầm”. Bằng không sự nghiệp của nó còn chưa bắt đầu thì đàn em đã bay mất rồi.
Kiều Tĩnh An đi ngang qua phòng phía đông, nghe được tiếng nói chuyện bên trong, về phòng nói với Hạ Huân: “Đứa thứ hai thật sự thích đứa nhỏ Lư Phi này.”
Hạ Huân cười nói: “Lư Phi thành thật, là một người làm được việc.”
Sáng sớm ngày hôm sau, Kiều Tĩnh An mới vừa cho đứa thứ tư và Đường Đường b.ú sữa xong, nằm lại lên giường ngủ bù. Đứa lớn, Lý Thừa Tổ thức dậy vào phòng bếp nấu cơm, đứa thứ hai kéo Lư Phi, đi theo cha nó xuống dưới núi.
Lư Phi ngáp: “Sớm như vậy chúng ta đi làm gì chứ?”
“Dẫn cậu đi mở mang kiến thức.”
Đứa thứ hai kéo cậu ta chạy đến chỗ bậc thang ngồi: “Vị trí này vô cùng tốt, cậu chờ đi, một lát nữa đoàn huấn luyện buổi sáng sẽ đi qua.”
Lư Phi rướn cổ lên, đại khái chờ khoảng mười mấy phút, một đám người chạy bộ qua trước mặt bọn họ.
“Cậu nhìn phía trước đi, buổi sáng chạy ba cây số làm nóng người rồi mới bắt đầu huấn luyện.”
Lư Phi nhìn thấy người lăn trên đất, bò trên tường, tốc độ rất nhanh, hơi chậm một chút là đã bị huấn luyện viên mắng rồi.
“Người vừa bị mắng kia chính là đứa con thứ hai nhà thím Triệu, sang năm muốn vào bộ đội, cả ngày bị cha anh ấy huấn luyện như con ch.ó vậy.”
“Cậu nhìn cơ bắp trên người anh ấy đi, có rắn chắc không?”
Lư Phi gật đầu một cái, rất rắn chắc!
Xem những người này huấn luyện xong, cậu ta đã cảm nhận sâu sắc là làm lính rất tốt, nhưng cậu ta vẫn nên đi theo Hạ Hướng Quốc kiếm tiền thì hơn! Đều là bạn học cả, đ.á.n.h nhau cãi vã vặt vãnh không tính là chuyện, chắc chắn sẽ không lừa cậu ta lúc có chuyện lớn.
Lư Phi quyết định: “Trở về tôi sẽ nói với cha tôi, sau này tôi sẽ đi kiếm ngoại tệ với cậu!”
“Anh em tốt!” Đứa thứ hai cười hì hì vỗ vỗ bả vai cậu ta: “Đi, chúng ta về nhà ăn cơm.”
“Cơm còn chưa nấu xong mà.” Lúc bọn chúng ra cửa mới bắt đầu nấu.
“Tôi mời cậu ăn trứng muối, đặc sản của Tứ Xuyên, ăn rất ngon.” Hôm nay đứa thứ hai vô cùng hào phóng.
Hai đứa kề vai sát cánh đi về nhà.
Lư Phi ăn sáng xong thì về nhà, lúc Kiều Tĩnh An ngủ bù dậy đã thấy Lư Phi đi rồi.
Đứa lớn, Lý Thừa Tổ đang đọc sách, đứa thứ ba đi ra ngoài tìm mấy người bạn nhỏ đá bóng.
“Đứa thứ hai đâu rồi?”
