Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 198
Cập nhật lúc: 25/04/2026 18:01
Chị dâu cả Vương giúp đỡ dỗ con nhỏ, Kiều Tĩnh An liền rảnh tay ăn cơm. Hạ Huân không dám để cô mệt nhọc, anh đem cơm, canh gà đến tận tay cô.
Kiều Tĩnh An uống một miếng canh, canh giá này nấu không tồi. Bởi vì phần cơm được bọc cát nhỏ ở bên ngoài, cho nên dù rất lâu mới ăn cơm nhưng cơm canh vẫn còn nóng hổi tới bây giờ, cô ăn cơm xong phía sau lưng đã có một tầng mồ hôi mỏng. Hầu hạ vợ ăn cơm xong, anh mới dứt khoát giải quyết lưu loát đồ ăn thừa còn lại.
"Đêm nay ngủ sao đây?" Phòng bệnh này chỉ có hai cái giường, giường của cô nhất định sẽ để cho hai đứa nhỏ, không có chỗ cho Hạ Huân.
Hơn nữa, chị dâu cả Vương vẫn còn ở đây, Hạ Huân ở lại trong phòng cũng không thích hợp.
Hạ Huân nói: "Anh qua phòng bên cạnh ngủ, bên đó cũng có giường trống."
Kiều Tĩnh An gật đầu: "Được, vậy anh đi đi, em muốn ngủ một chút."
"Anh đi lấy nước cho em rửa mặt."
Chị dâu cả Vương vội vàng nói, "Để chị đi lấy chút nước ấm tới, bây giờ Tĩnh An không thể đụng nước lạnh được."
"Cảm ơn chị dâu cả Vương."
Chị dâu cả Vương đi ra ngoài thuận tay đóng cửa lại, Hạ Huân đi tới mép giường ngồi xuống, "Bây giờ em cảm thấy thế nào?"
Chẳng ra cảm giác gì, có cảm giác giống như bị người khác đ.á.n.h một trận, lại c.h.é.m thêm một d.a.o, toàn thân trên dưới người cô chỗ nào cũng không thoải mái. Nhưng nhìn tới hai đứa nhỏ trắng trắng tròn tròn, cô lại cảm thấy chịu tội như thế này cũng không có vấn đề gì.
Trong phòng sinh cô chịu đựng từng cơn đau, trong khoảng thời gian chờ sinh mấy tiếng, cô đã suy nghĩ rất nhiều chuyện.
Đối với đứa trẻ trong bụng sắp chào đời, cô đối với cuộc sống hiện tại có những cảm nhận khác nhau.
Nếu là lúc trước khi cô kết hôn, cô muốn đi thì đi, cùng lắm kết quả xấu nhất chính là ly hôn. Bây giờ đã là năm một ngàn chín trăm bảy mươi sáu rồi, lại chờ thêm một hai năm nữa, phía sau chính là trời cao đất rộng.
Nhưng mà, trong nháy mắt khi cô muốn sinh con, cô đối với cuộc sống này, hôn nhân, đứa nhỏ đều có những cảm nhận mới. Cô hy vọng con cô sẽ được lớn lên trong tình yêu thương của cha mẹ, cha mẹ đều yêu nhau, quan hệ giữa anh em cũng hòa thuận.
Cô hy vọng sau này con cô lớn lên nếu gặp được chuyện gì không như ý, khi nhớ về những kí ức tuổi thơ, đều là những kí ức vui vẻ, hạnh phúc.
Đây đều là những thứ cô chưa từng có được, cô hy vọng con cô sẽ có được. Nuôi dạy ba đứa đứa lớn, đứa thứ hai, đứa thứ ba, cô đều xem như là một loại đền bù của bản thân lên người bọn nhỏ.
Sinh hai đứa nhỏ này, bởi vì có huyết mạch tương liên l.à.m t.ì.n.h cảm càng thêm khắng khít, cô hy vọng cả đời hai đứa nhỏ đều bình an vui vẻ, dũng cảm không sợ sệt!
Cô và Hạ Huân lại có sự ràng buộc mới, cô liền càng thêm chú trọng giữ gìn, bảo vệ mối quan hệ vợ chồng của hai người, cô sẽ không suy nghĩ nếu hai người không hợp thì rút lui.
"Hạ Huân, em có vài lời muốn nói với anh."
"Chuyện gì?" Hạ Huân nhìn về phía cô, trên mặt vẫn còn nụ cười ngây ngô không che giấu được.
Kiều Tĩnh An vươn tay nắm lấy bàn tay dày rộng của anh: "Mọi người đều nói quan hệ giữa vợ chồng từ thân cận tới xa lạ, em hy vọng quan hệ của chúng ta là thân thiết nhất."
Hạ Huân lôi kéo tay cô, để tay cô lên mặt anh cọ qua một chút, anh nhìn cô chăm chú: "Chúng ta nhất định sẽ như thế, chúng ta sẽ vẫn luôn như vậy, bạc đầu tới già."
Kiều Tĩnh An nhìn vào mắt anh, nước mắt cô lập tức liền rơi xuống, cô nhịn không được.
Hạ Huân luống cuống: "Em làm sao vậy? Thân thể em có chỗ nào không khỏe sao? Để anh đi gọi bác sĩ."
Kiều Tĩnh An lôi kéo tay anh, không cho anh đi: "Em không sao, em không đau."
Hạ Huân ngồi xuống, "Vậy em bị làm sao? Trong lòng có gì không thoải mái sao, em nói đi, anh nhất định sẽ sửa."
"Đây là anh nói đó."
“Ừ."
Kiều Tĩnh An lau khô giọt nước mắt trên mặt: "Hạ Huân."
"Ừ."
"Em tôn trọng công việc của anh, cũng giống như anh tôn trọng công việc của em vậy. Nhưng mà, nếu thật sự có chuyện không hay xảy ra, anh nhất định phải nói với em, anh có trách nhiệm và nghĩa vụ phải nói với em. Anh đã nói chúng ta muốn cùng nhau già đi, nếu anh ở bên ngoài bị thương, xảy ra chuyện gì, vậy quyền lợi của em sẽ không còn nữa, anh hiểu không?"
Nói nói Kiều Tĩnh An lại khóc, nước mắt của cô không kìm được lại rơi không ngừng.
Đôi mắt Hạ Huân hồng hồng, anh dịu dàng lau nước mắt cho cô, anh cười nói: "Em nói linh tinh cái gì vậy."
"Anh có đồng ý hay không?"
"Anh đồng ý." Hạ Huân đứng lên, anh ôm bả vai cô, anh thở dài nói: "Anh cái gì cũng đồng ý."
Trong lòng Kiều Tĩnh An hơi dậy sóng, cô liền đẩy anh ra, giọng điệu hùng hổ dọa người: "Chuyện lần trước của anh là như thế nào? Tay anh bị thương vì sao không nói cho em biết, lần trước anh bị thương không nghiêm trọng, em có thể bỏ qua, nhưng về sau lỡ anh lại bị thương, để lại di chứng, anh già rồi, ai hầu hạ anh hả?"
"Em…"
"Anh nghĩ có chuyện tốt vậy hả? Muốn em hầu hạ anh, anh còn chưa tỉnh ngủ à?"
Hạ Huân bất đắc dĩ trấn an người vừa mới sinh con xong, nhe nanh giơ vuốt về phía anh, "Anh muốn nói, em nói rất đúng, anh về sau nhất định chú ý an toàn, xảy ra chuyện gì nhất định sẽ không lừa em."
"Vậy còn được."
Hạ Huân ôm gương mặt còn dính nước mắt của cô: "Em nhìn em xem, tức giận liền nói ra là được. Kết quả em thì hay rồi, nghẹn từ năm ngoái tới tận bây giờ, còn làm chính mình tức giận.”
"Mỗi ngày ngủ chung một cái giường đất, anh còn không biết em có tức giận hay không sao? Anh muốn em nói như thế nào?"
Hạ Huân thở dài: "Anh nghĩ rằng là em m.a.n.g t.h.a.i nên thân thể không thoải mái." Nên mới hờ hững với anh.
