Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 192
Cập nhật lúc: 25/04/2026 18:01
Đứa thứ ba ném vỏ hạt dưa vào trong bếp lò: "Còn phải nói sao, đồ ăn ngon đều vào bụng của cha."
Đứa lớn và đứa thứ hai liếc nhau một cái, có phải mẹ phát hiện ra rồi hay không?
Đứa thứ hai liếc mắt nhìn đứa lớn một cái, mặc kệ nó, mẹ không nói thì xem như bọn họ không biết. Thật vất vả có được mấy ngày tự do như vậy, tuyệt đối không thể đ.á.n.h vỡ.
Hạ Huân về tới nhà, đồ ăn trên bàn đã dọn xong, lòng heo và gà, rau xào củ mài, sợi củ cải ngâm chua.
Lông mày Hạ Huân hơi nhíu lại, "Tiền nhà chúng ta còn đủ dùng không?" Gần đây trình độ sinh hoạt có chút cao.
Kiều Tĩnh An mắt cũng không nâng lên một chút nói: "Đủ dùng."
Hạ Huân cười nói, "Sẽ không phải đem tiền cưới vợ của mấy đứa nhỏ đều ăn hết rồi đó chứ?"
"Ăn liền ăn, đều lớn như vậy, cưới vợ thì dựa vào chính mình." Đứa thứ hai tỏ vẻ không sao cả nói.
"Ăn nhanh lên, đồ ăn đã lạnh hết rồi."
Đến, ngồi xuống bắt đầu ăn.
Kiều Tĩnh An uống một chén canh, lại ăn thêm một chén cơm thì không ăn thêm nữa.
"Em ăn thêm một chút."
"Không ăn, em muốn ăn ít cơm một chút." Gần đây vài chị dâu đều nói bụng cô có hơi lớn, bảo cô vận động nhiều một chút, bằng không không dễ sinh.
Lượng vận động của cô chỉ có nhiêu đó, cho nên cô dứt khoát khống chế ẩm thực một chút.
Hạ Huân nhìn thoáng qua vợ anh, gần đây anh cảm thấy không thích hợp, anh luôn có cảm giác vợ đối với anh có chút lạnh nhạt. Nhưng cô cũng không có cãi nhau với anh, chất lượng đồ ăn còn tăng cao, anh không nghĩ ra được nguyên nhân. Kiều Tĩnh An liếc nhìn anh một cái, hỏi anh có chuyện gì.
Hạ Huân yên lặng quay đầu đi, tiếp tục ăn cơm, chính là mùi vị canh gà thơm nồng vào miệng lại cảm giác nhạt nhẽo.
"Ngày mai chợ tự do liền mở rồi, năm nay mọi người muốn bán cái gì?" Kiều Tĩnh An nhìn về phía đứa thứ hai.
"Bánh nướng, bánh bí đỏ, thịt bò giả." Năm nay nó chuẩn bị bán ba loại.
"Các con năm trước không đủ người làm đúng không." Cô biết có vài người tốt nghiệp cấp ba xong liền đi bộ đội.
Hạ Huân nói, "Nó chính là lập chí muốn làm ăn với người ngoại quốc, em còn sợ nó tìm người không được sao?"
Đứa thứ hai cười ha ha, nó xem như đó là lời khen khích lệ ngược của cha đi.
Mỗi năm việc làm ăn của đứa thứ hai ngày càng lớn, mỗi năm ở đây chuyện này đã trở thành chuyện đặc sắc của người ở đại khu một rồi.
Sáng sớm năm nay, đứa thứ hai mang theo mười mấy người bạn khiêng cái bàn, thùng sắt, thịt, củi lửa, đoàn người kéo nhau đi tới chợ tự do bên kia.
Trên đường gặp được rất nhiều người biết bọn họ, hâm mộ nhìn thoáng qua thùng sắt của đứa thứ hai.
Mọi người đều biết mỗi năm đứa thứ hai kiếm được rất nhiều tiền, bọn họ làm sao lại không ghen tỵ được? Chỉ là thùng sắt này có giá trị gì họ tìm không thấy, cho dù tìm được rồi cũng không thể làm ra được, bây giờ này đó thùng sắt, đều hiểu rõ. Cho nên, chỉ có thể trơ mắt nhìn người khác kiếm tiền, thật sự có chút ghen tỵ.
Càng đau lòng chính là mấy đứa nhỏ trong nhà, mỗi năm đều nháo muốn ăn bánh nướng, liền vội vàng đưa tiền cho đi mua.
Sạp hàng vừa được dựng lên, mỗi người đều có một trách nhiệm riêng, một đám cậu nhóc choai choai cao giọng hét lên: Bánh nướng, thịt bò, bánh bí đỏ!
Trong chốc lát quầy hàng thu hút rất nhiều người tới xem.
"Xếp hàng, xếp hàng! Năm nay bánh nướng, bánh bí đỏ hạn mức mua của mỗi người là ba cái, thịt bò giả hạn mức mua là một cân, ai tới trước thì được trước."
Mọi người xếp hàng đều mang tâm tình buồn bực, vừa rồi còn không phải là nói là thịt bò sao, bây giờ sao lại nói thành thịt bò giả rồi.
"Bò rất quý, nơi nào có nhiều thịt bò cho mọi người ăn, đây là thịt bò giả được nghiên cứu với công thức độc nhất vô nhị, ăn vào mùi vị không khác gì thịt bò, hương vị còn ngon hơn, dùng để nhắm rượu là ngon nhất. Ai thấy hứng thú thì nhanh chân tới mua nha!"
Mánh lới thịt bò này quả thật quá hấp dẫn người khác, tuy rằng bán thịt bò giả quả thật không tiện nghi, nhưng vẫn có vài người đi tới cùng nhau mua một cân, nửa cân, nếm thử mùi vị.
Đứa lớn đem thịt bò giả cắt xếp đều xong liền rải lên một ít bột ớt đặc chế, đưa cho đối phương.
Ba người nhận lấy thịt bò liền cầm một miếng bỏ vào trong miệng, xác thật đúng là mùi vị của thịt bò, còn thêm một chút mùi thơm không nói rõ, thịt bò giả có thêm ớt bột thật sự rất thơm.
"Cho tôi một cân."
"Xin lỗi, hạn mức mua mỗi người chỉ có một cân, nếu muốn mua thứ khác thì vui lòng đi xếp hàng."
"Phải đó, dựa vào cái gì chèn hàng." Mấy người xếp hàng đứng phía sau bất mãn.
Xem phản ứng này của mọi người liền biết thịt bò mới ra lò của ông chủ nhỏ khẳng định ăn rất ngon. Cái này dù sao cũng là thịt, phỏng chừng số lượng cũng không nhiều, trước hết cứ mua về cũng không cần để người khác chiếm lợi được.
Giữa ba người, còn có hai người chưa mua, vội chạy nhanh đi ra phía sau xếp hàng.
Quý thì có quý, nhưng quanh năm suốt tháng cũng chỉ ăn được như vậy một lần thịt, tiền tiêu liền dùng. Hơn nữa, bọn họ là thanh niên tri thức xuống nông thôn, trước đó đồ là chính họ mua, người trong nhà thỉnh thoảng cũng sẽ trợ cấp một chút, tiền ăn chút thịt này vẫn sẽ có.
Đứa thứ hai làm ăn vẫn luôn chính là thị trường cao cấp, giá cả hơi mắc liền sẽ bỏ bớt một số người. Cho nên khách hàng của đứa thứ hai một bộ phận đến từ công nhân trong thành, một bộ phận đến từ thanh niên tri thức, còn có một bộ phận đến từ người trong quân khu.
Lư Phi lần đầu tiên tới chợ tự do bên này, chủ yếu là muốn nhìn xem Hạ Hướng Quốc lúc trước đã mua hơn một trăm cân thịt làm thế nào để bán ra ngoài.
