Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 182
Cập nhật lúc: 24/04/2026 19:20
Hạ Huân vui sướng đi vào phòng làm việc, bận rộn công việc xong, chợt nhớ đến chuyện vợ đã căn dặn thì cầm điện thoại lên gọi về nhà.
"Cha, Tĩnh An có t.h.a.i rồi, được hai tháng, ha ha, con biết... Dạ, con sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt... Mẹ không cần lại đây đâu ạ, đường xá xa xôi đi lại khó khăn lại bị bệnh, không biết là ai chăm sóc ai nữa... Dạ con biết rồi, cha mẹ cứ yên tâm."
Cúp điện thoại, anh lại gọi một cú điện thoại đến bệnh viện quân y Trầm Dương, Hoàng Vĩ Dân đang ở trong phòng làm việc, ông ấy nhận điện thoại: "Cái gì? Tĩnh An có t.h.a.i rồi hả!" Hoàng Vĩ Dân đứng bật dậy.
"Con phải chăm sóc Tĩnh An cho thật tốt đấy, làm bớt việc nhà cho nó, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i vất vả lắm, đặc biệt là giai đoạn cuối, chưa nói đến cơ thể khó chịu, đặc biệt có những người nhạy cảm sẽ dễ mắc bệnh tâm lý, không được, cậu phải để mợ con bé đến một chuyến, hai người các con chẳng biết cái gì cả, cứ vậy đi, cúp đây!"
Hạ Huân cúp điện thoại, mồ hôi đầy đầu, ông ấy không để anh chen vào một câu nào, nói luôn một lèo rồi cúp điện thoại.
Tối về nhà, Hạ Huân báo cáo lại cho vợ.
"Bây giờ cơ thể em rất tốt, đừng để mợ đến, mợ đến đây rồi thì cậu, và hai đứa em họ phải làm sao bây giờ?"
Hạ Huân buông tay: "Cậu tự quyết định hết, anh còn chẳng chen được mồm vào nói câu nào."
Đứa lớn, đứa thứ hai về nhà, chúng nó vui vẻ chạy vào phòng: "Mẹ, mẹ có em bé rồi ạ?"
Kiều Tĩnh An cười gật đầu: "Chắc là mang thai."
Đứa thứ hai cười nói: "Thật tốt quá, con muốn có em gái, nghe nói em gái thông minh hơn em trai."
Đứa thứ ba oán hận đi ra khỏi nhà bếp, chẳng biết hôm nay nó đã tạo cái nghiệt gì nữa, cứ tự nhiên bị công kích mãi: "Dù mẹ đang m.a.n.g t.h.a.i em gái thì vẫn còn đang trong bụng mà, em trai của mấy người còn đang nấu cơm cho mấy người trong nhà bếp đây này."
Đứa thứ hai quay lại ôm chầm lấy đứa em út, không cho nó giãy ra: "Ây da, sau này em cũng thành anh trai rồi không nên nhỏ mọn như vậy. Học tập anh đi này, rộng lượng chút đi!" Đứa thứ hai vỗ vỗ vai nó.
Đứa lớn không quan tâm hai đứa nó: "Mẹ, mẹ muốn ăn gì con nấu cho mẹ ăn."
"Bây giờ mẹ khá là nhạy cảm với mùi khói dầu với mùi tanh, chỉ có thể ăn cơm, dưa chua thôi."
"Ăn như vậy có thiếu dinh dưỡng không ạ? Tối nay chúng ta luộc trứng gà đi?" Đứa lớn đề nghị.
Đứa thứ ba nói: "Trứng gà cũng có mùi tanh mà?"
"Trứng vịt mới tanh, trắng gà vẫn được."
"Vậy chúng ta thử xem nhé?"
Kiều Tĩnh An gật đầu, đúng là cần phải tăng chất dinh dưỡng, cứ thử xem, ăn nhiều chút cũng tốt.
Tối nay cả nhà đều ăn cháo và dưa chua, ngay cả một giọt dầu cũng không có. Bốn cha còn đều nhìn cô ăn trứng gà.
Cắn một miếng, cảm giác cũng được, có thể nuốt được.
Hạ Huân thở dài một hơi: "Sáng mai làm cháo trứng gà cho em."
Đứa thứ ba nói: "Gà mái chúng ta nuôi hồi đầu xuân cũng sắp đẻ trứng rồi, đều để lại cho mẹ ăn."
Hạ Huân vui sướng nhìn đứa thứ ba: "Mẹ con nuôi con không uổng mà."
"Trứng gà thôi mà, mọi người cùng ăn, đừng giữ lại làm gì. Ăn hết thì đi mua. Tiền lượng của mẹ và cha c.o.n c.ũng không ít, các con muốn một ngày ba bữa ăn trứng gà cũng không có vấn đề gì."
Kiều Tĩnh An nói đến chuyện thuê chị dâu cả nhà họ Vương tới chăm sóc tháng ở cữ: "Vậy sẽ không làm lỡ chuyện này, em tính sẽ trả hai mươi đồng một tháng, em thấy chị dâu Vương cũng đồng ý giới thiệu giúp."
"Vậy thì tốt quá. Hôm nay anh gọi về nhà, cha nói để mẹ đến chăm sóc em ở cữ."
Đứa thứ ba lo lắng: "Cơ thể bà nội không tốt, có làm bà mệt không."
"Cha cũng nói vậy, thuê người đến chăm sóc là tốt nhất."
Đứa lớn đặt đũa xuống: "Mẹ bây giờ mới m.a.n.g t.h.a.i hai tháng, chờ đến khi sinh thì c.o.n c.ũng tốt nghiệp rồi, con có thể giúp mẹ chăm sóc em trai em gái."
"Đúng, bốn người đàn ông nhà chúng ta mà không chăm sóc được một đứa em gái sao?"
Kiều Tĩnh An liếc mắt nhìn đứa thứ hai, mong là đến lúc đó nó cũng làm được như vậy, đừng bế em trai em gái rồi mà khóc theo chúng nó luôn.
Trước đây cô từng được chứng kiến cô vợ nhỏ nhà sát vách mang thai, đến tối đứa nhỏ vẫn khóc, đến bệnh viện cũng không kiểm tra ra cái gì, đứa nhỏ vẫn khóc. Cuối cùng cô vợ đó cảm thấy quá mệt mỏi, bế c.o.n c.ùng nhau khóc.
Cảnh tượng đó đến giờ cô vẫn còn nhớ như in, những em bé hay khóc lóc thật sự quá mệt mỏi.
Đến tối ngủ, Kiều Tĩnh An nằm trên giường, Hạ Huân ôm lấy cô như bình thường trước đây. Tay Hạ Huân vừa đặt lên lưng cô thì như bị bỏng, lập tức thu tay lại, sau đó lại duỗi tay ra cẩn thận sờ bụng cô: "Có phải là đè lên người con rồi không, cha sẽ chú ý hơn, lần sau sẽ không như vậy nữa!"
Kiều Tĩnh An nhắm mắt cười sang sảng, cả người cô run bần bật: "Ôi chao, đúng là chọc em cười chết."
Hạ Huân nóng nảy: "Đừng cười to, em quấy rầy không cho cục cưng đi ngủ đấy."
Cô mặc kệ cái tên không có đầu óc này, kéo tay anh qua: "Ngủ đi! Nếu không ngủ thì con gái anh cũng sẽ thức khuya đấy!"
"Đúng đúng đúng, bây giờ anh sẽ tắt đèn."
Kiều Tĩnh An nhịn không được vẫn cười tiếp một hồi.
Sáng sớm hôm nay, chị dâu Vương cầm nửa miếng thịt bò còn lại hôm qua tranh thủ quay về nhà mẹ đẻ một chuyến.
Chị dâu Vương thấy em chồng trong sân thì cười bắt chuyện với cô nàng: "Hôm nay sao lại về đây thế? Sớm biết em về thì đã bảo anh trai em vào nội thành cắt nửa cân thịt rồi."
Chị dâu Vương cười đi vào nhà: "Hôm nay em có mang thịt theo, trưa nay ăn nhé. Chị dâu, cha mẹ em đâu rồi?"
"Cha đi ra vườn, mẹ đi lên núi với người ta rồi, chắc là sắp về rồi đấy."
