Anh Diễn Nhu Mì, Em Giả Yếu Đuối, Đôi Ta Liên Thủ Oanh Tạc Giới Huyền Học - Chương 85: Tài Nấu Nướng Rất Tốt, Lần Sau Cấm Làm Nữa

Cập nhật lúc: 07/05/2026 08:01

Trưởng thôn và nhóm Đường Dữu hoàn toàn trở mặt. Dân làng tự nhiên đứng về phía trưởng thôn, trong lúc nhất thời, hai nhóm người giương cung bạt kiếm.

Nhân viên công tác tuy có không ít người là nam giới cao to, nhưng họ sống trong xã hội pháp trị, đâu đã từng gặp đám dân đen liều mạng, không nói lý lẽ thế này.

Lúc này họ đều đứng sau lưng Đường Dữu, nhìn thì như đang tạo thanh thế, nhưng thực ra chỉ gói gọn trong một chữ:

Hèn.

"Chị Đường, giờ phải làm sao đây?"

Đường Dữu: "Trời tối rồi, đương nhiên là đi ngủ, chẳng lẽ muốn vừa đ.á.n.h nhau với họ vừa ngủ à?" Cô vừa nói xong, đột nhiên nhớ đến căn phòng rách nát mà dân làng cung cấp cho họ.

Thế là, cô trầm ngâm một lát rồi bỗng nói: "Đánh một trận cũng không phải là không được."

Nhân viên công tác sắp điên rồi.

Chị Đường, vừa nãy chị còn bảo không đ.á.n.h, sao tự nhiên lại muốn động thủ vậy?

"Sao cơ? Đánh thế nào?"

Đường Dữu: "Chuyện đ.á.n.h nhau này, đương nhiên không thể chủ động, chủ động gọi là phạm tội, chúng ta phải bị động một chút. Bị động thì gọi là..."

"Phòng vệ chính đáng." Lục Vọng tiếp lời cô, đột nhiên túm lấy Tống Tân Lập đang ủi đất trong chuồng heo lôi ra ngoài.

Tống Tân Lập đã đinh ninh mình là một con heo, chỉ có chuồng heo mới là nơi chốn của hắn, cũng chỉ có chuồng heo mới mang lại cảm giác an toàn. Vừa rời khỏi chuồng heo, hắn liền hoảng sợ phát ra tiếng kêu éc éc.

Hắn liều mạng muốn quay lại, nhưng những con heo khác trong chuồng đã sớm bị dọa sợ từ đầu.

Thấy hắn như một kẻ điên lên cơn, tiếng heo kêu trong chuồng vang lên kinh thiên động địa.

"Éc éc..."

"Éc éc!"

Nhiều con heo tấn công hắn như vậy, Tống Tân Lập đâu phải đối thủ của chúng, hắn chạy trốn khắp nơi, đàn heo đuổi theo hắn khắp chốn.

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người trợn tròn mắt.

Sắc mặt trưởng thôn xanh mét, biểu cảm của dân làng càng khó coi hơn.

"Trưởng thôn, chỉ còn lại mấy con heo này, mặc kệ thế nào thì năm nay chúng ta cũng phải ăn Tết chứ."

Sống tách biệt với thế giới, không buôn bán, càng hiếm khi qua lại với bên ngoài, tài sản quý giá nhất của những người này chính là mấy con heo đó.

Lúc trước Đường Dữu ép họ làm tiệc cưới linh đình đã móc rỗng hơn nửa gia sản của họ, giờ mấy con heo này mà mất nốt thì họ thực sự trắng tay.

Trưởng thôn sắc mặt âm trầm, nhưng cũng biết bọn họ đang ép mình.

"Cho dù chúng ta động thủ trước, các ngươi nghĩ mình có thể chiếm được lợi lộc gì?"

"Có ra khỏi đảo Hải Thần được hay không, còn phải xem mồ mả tổ tiên các ngươi táng ở đâu đã!"

Dân làng đã sớm rục rịch, dưới một tiếng ra lệnh của trưởng thôn, mọi người vớ lấy công cụ trong tầm tay, mắt thấy sắp lao vào đ.á.n.h nhau.

Khán giả phòng livestream đâu đã thấy cảnh đ.á.n.h hội đồng thế này, cách màn hình mà cũng hét ầm ĩ.

【 Vãi chưởng vãi chưởng vãi chưởng, đám dân đen này muốn làm gì? 】 【 Không có vương pháp sao? Không ai quản lũ điên này à? 】 【 Cảnh sát đâu? Mau báo cảnh sát đi! 】 【 Nếu hôm nay bà xã và chồng tôi chịu bất cứ thương tổn nào, tôi sẽ lao ra đảo vặn gãy cổ ch.ó bọn họ! 】

...

Đường Dữu nhìn đám dân làng vác v.ũ k.h.í lên, không chút hoang mang nhặt hòn đá dưới đất lên. Các nhân viên công tác khác thấy thế cũng sôi nổi làm theo.

Đạo diễn chưa từng thấy cảnh tượng này, run run hỏi: "Chị Đường, giờ làm sao đây?"

Đường Dữu: "Biết đ.á.n.h nhau không?"

Đạo diễn sắp khóc: "Chị Đường, tôi là dân lương thiện!"

Đường Dữu nhìn ông ta, tràn đầy khó hiểu: "Dân lương thiện thì sao? Tôi cũng là dân lương thiện mà."

Cô vừa nói vừa ném một hòn đá về phía tên dân làng đang xông tới.

Hòn đá kia hình thù kỳ quái, lại còn rất to, ném trúng một cái thì đúng là tàn nhẫn độc địa.

Tên dân làng bị ném cho ngơ ngác, trước mắt chỉ còn lại một màu m.á.u.

Đám dân làng này hống hách bao năm nay, đâu đã từng chịu sự chèn ép thế này, mắt đỏ ngầu lên. Nhưng đỏ chưa được bao lâu đã bị Đường Dữu mỗi người tặng cho một hòn đá, đ.á.n.h cho phục sát đất. Hơn nữa Lục Vọng bên kia càng hung tàn hơn.

Đường Dữu cùng lắm là cho bọn họ ăn một hòn đá vào đầu, Lục Vọng thì khác, hắn ra tay không gãy tay thì cũng gãy chân.

Cũng chỉ hơn nửa giờ đồng hồ, đám dân làng vừa nãy còn khí thế hùng hổ, lúc này nằm la liệt rên rỉ đầy đất.

Sắc mặt trưởng thôn đã không thể dùng từ "khó coi" để hình dung nữa. Tận xương tủy ông ta là nỗi sợ hãi, dù sao ông ta cũng chỉ là một người bình thường. Nhưng trước mặt bao nhiêu dân làng, ông ta vẫn cố chống đỡ.

"Chúng ta đi!"

Khí thế lời nói vẫn còn đủ, nhưng khi xoay người, bàn tay cầm tẩu t.h.u.ố.c lại run lẩy bẩy.

Đường Dữu nhướng mày, quay đầu lại bắt đầu cùng Lục Vọng tâng bốc lẫn nhau.

"Oa, Vọng Vọng võ nghệ cao cường quá."

Bạn trai dốc sức giúp đỡ như vậy, Tiểu Dữu T.ử cảm thấy không chỉ phải khen, quay về còn phải thưởng thêm.

"Về nhà thưởng thêm đùi gà cho anh."

Đường Dữu thích một người luôn vô cùng thẳng thắn.

Ví dụ như hiện tại, Lục Vọng luôn đứng về phía cô, cô cũng sẽ đối tốt với hắn.

Lục Vọng nghe vậy, ánh mắt ngập tràn ý cười: "Dữu Dữu tự tay làm cho anh sao?"

Sắc mặt Đường Dữu cổ quái, có chút phức tạp: "Anh chắc chắn muốn ăn đồ em làm?"

Cô không phải không biết nấu cơm, chỉ là cơm cô làm... không giống người thường.

Người bình thường đều nuốt không trôi, chỉ có những kẻ không bình thường mới coi đó là mỹ thực.

Lục Vọng không biết, chỉ cảm thấy nếu là Tiểu Dữu T.ử làm thì dù có khó ăn... Không, không thể nào khó ăn được!

"Tạm thời chưa nghĩ đến đùi gà, chúng ta tìm chỗ ở trước đã. Đúng rồi, các người đến bên này, có biết nhà nào điều kiện ăn ở tốt hơn chút không?"

Nhân viên công tác thật sự không biết, nhưng họ biết dùng não.

"Nhà trưởng thôn đi."

"Đúng vậy, thông thường thì nhà trưởng thôn chắc chắn là tốt nhất."

Đường Dữu gật đầu, cảm thấy có lý.

"Đi, tối nay chúng ta ở nhà trưởng thôn."

Nhân viên công tác có ảo giác như nông nô vùng lên làm chủ. Rõ ràng ngày hôm trước còn bị dân làng đòi đ.á.n.h đòi g.i.ế.c, giây sau đã hùng dũng oai vệ, khí thế ngút trời đi cướp đoạt thôn trang.

Nhưng họ cũng không kiêu ngạo, bởi vì tất cả công lao này đều thuộc về chị Đường!

À, cũng không chỉ chị Đường, còn có anh rể Đường nữa, anh ấy cũng siêu lợi hại!

Đoàn người rất nhanh tìm được nhà trưởng thôn. So với căn nhà rách nát họ ở đêm trước, điều kiện nhà trưởng thôn quả nhiên vô cùng tốt, không chỉ lát gạch men, phòng ngủ còn có sàn gỗ, hơn nữa sạch sẽ gọn gàng, không hề có mùi ẩm mốc!

Đường Dữu bảo đạo diễn sắp xếp chỗ ở cho nhân viên công tác. Đến tối, cô lại không chọn đi ngủ.

Lục Vọng tò mò liền đi theo cô.

"Dữu Dữu, đêm hôm khuya khoắt em muốn làm gì? Anh đi cùng em."

Đường Dữu: "Hôm nay anh nhắc em mới nhớ."

Lục Vọng: "Cái gì?"

Đường Dữu: "Nấu cơm."

Nói ra thật thần kỳ, cơm cô nấu đối với phi nhân loại lại là một sự cám dỗ.

Nhà trưởng thôn còn không ít lương thực dư thừa, Đường Dữu dùng những nguyên liệu này tùy ý làm hai món.

Khoảnh khắc mùi thức ăn bay ra, biểu cảm của Lục Vọng đông cứng lại.

Cái này... nói sao nhỉ.

Có một khoảnh khắc, con người hắn như bị xé làm đôi, vừa cảm thấy món ăn này mỹ vị vô cùng, lại vừa cảm thấy món ăn này khó ăn vô cùng.

"Tài nấu nướng của Dữu Dữu... học từ ai vậy?"

Lục Vọng vừa kiềm chế cơn thèm muốn c.ắ.n một miếng lớn, vừa hận không thể chạy xa khỏi hiện trường. Cuối cùng, hắn chỉ có thể nín thở, gian nan hỏi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Anh Diễn Nhu Mì, Em Giả Yếu Đuối, Đôi Ta Liên Thủ Oanh Tạc Giới Huyền Học - Chương 85: Chương 85: Tài Nấu Nướng Rất Tốt, Lần Sau Cấm Làm Nữa | MonkeyD