Anh Đào Không Đến Tay Ta - 13 - Hoàn
Cập nhật lúc: 08/07/2026 11:05
Về sau, ta và Tạ Trường Lâm cũng thường gặp nhau trong cung yến.
Cách qua dòng người chen chúc, cách qua tiệc rượu chén qua chén lại, ánh mắt hắn luôn vượt qua đám đông, trầm trầm rơi trên người ta.
Rất nhiều lần, ta chỉ từ xa nhìn thấy hắn một mình ngồi trong góc.
Chén rượu trước mặt cạn rồi lại đầy, đầy rồi lại cạn.
Còn tin tức về Thẩm Niệm Châu thì đứt quãng truyền ra từ vương phủ.
Trong cao môn đại viện ấy, nàng ta là một thiếp thất không được sủng ái, không có nhà mẹ đẻ chống lưng, không có con cái làm chỗ dựa, ngày tháng trôi qua gian nan từng bước.
Thường thường ngay cả sắc mặt của hạ nhân cũng phải nhìn.
Người trong phủ dần dần đều quên mất, nàng ta từng là vị biểu cô nương khiến thế t.ử gia không quản ngàn dặm đuổi đến Thanh Châu.
Nàng ta từng nhờ người gửi thư đến Tống phủ vài lần.
Nét chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, cũng không biết tìm ai viết thay.
Trong thư chỉ nói muốn về thăm một chút.
Mẫu thân đích thân đến vương phủ, muốn đón nàng ta về phủ ở vài ngày.
Nhưng cuối cùng người trở về chỉ có một mình mẫu thân.
Mẫu thân thở dài nói với ta, là Tạ Trường Lâm không cho.
"Lúc trước nàng ta trăm phương ngàn kế cũng muốn bước vào cửa vương phủ này, nay khó khăn lắm mới được như nguyện, sao lại muốn đi?"
"Thiên hạ làm gì có đạo lý thiếp thất ba ngày hai bữa chạy về nhà mẹ đẻ?"
Trong lời nói lạnh băng của hắn không nghe ra nửa phần tình cũ.
Đến lúc này ta mới hiểu.
Có lẽ trong lòng hắn vẫn còn vài phần hận ý với những lời thêm mắm dặm muối mà Niệm Châu đã nói lúc say rượu ở t.ửu lâu năm ấy.
Cho nên hắn thật sự một lòng muốn nhốt nàng ta trong chiếc l.ồ.ng giam ấy.
Về sau nữa, nghe nói Tạ Trường Lâm lại nạp thêm mấy phòng mỹ thiếp.
Ai nấy mày mắt đều có vài phần giống ta.
Các quý phụ trong kinh khi chuyện phiếm thỉnh thoảng nhắc đến, luôn lén nhìn ta một cái, như đang dò xét tâm tư của ta.
Ta chỉ mỉm cười.
"Cẩn thận những lời này đừng để Kỷ Vân Chiêu nghe thấy."
"Giờ đây tính ghen của chàng càng lúc càng lớn, nếu để chàng biết, ta lại phải dỗ dành một phen."
Có điều, sự độc nhất vô nhị và thiên vị mà từng có lúc ta dốc hết ruột gan cũng cầu không được, nay Kỷ Vân Chiêu lại chẳng chút tiếc rẻ mà trao hết cho ta.
Tình yêu của hắn vụng về mà chân thành, bao bọc ta thật c.h.ặ.t, khiến ta chẳng còn phân ra được nửa phần tâm thần nào để bận lòng quá khứ.
Ta ngẩng mắt nhìn về phía Kỷ Vân Chiêu đang trò chuyện vui vẻ với đồng liêu cách đó không xa.
Hắn như cảm nhận được, cũng ngẩng mắt nhìn về phía ta.
Trong mắt lập tức chứa đầy ý cười và dịu dàng.
Có vậy là đủ rồi.
-Hoàn-
