Ai Muốn Hút Máu Tôi Thì Cứ Chuẩn Bị Trả Giá - 4
Cập nhật lúc: 09/07/2026 05:07
Mùa thu năm 1998, tôi xuôi Nam đến Quảng Châu.
Từ khoảnh khắc bước lên chuyến tàu xanh cũ kỹ, tôi đã tự nói với bản thân rằng tuyệt đối không được quay lại con đường xưa nữa.
Bố mẹ tôi đứng trên sân ga nhìn tôi, vừa đau lòng vừa căng thẳng.
Họ nợ tôi.
Nhưng họ vốn là những người như vậy, gia cảnh cũng chỉ có thế, tôi dù đã trọng sinh thì còn có thể đòi lại được gì từ họ đây?
Dù là vật chất hay tình cảm, bản thân những thứ ấy đã thiếu thốn từ gốc, tôi còn có thể mong họ sửa đổi điều gì?
Tào Phương dẫn theo bạn gái, cũng là em dâu tương lai của tôi, đến tiễn tôi.
Em dâu rất xinh đẹp, lại ngoan ngoãn hiền lành, chiếc váy liền trên người cô ấy còn là do chính tay cô ấy cắt may.
Kiếp trước, cô ấy đối với tôi không tính là quá tốt, cũng chẳng đến mức quá tệ, cô ấy giống tôi, trong gia đình đều đóng vai một nửa bảo mẫu, một nửa bình hoa.
Đến một độ tuổi nào đó, chúng tôi khó tránh khỏi vì bảo vệ lợi ích gia đình riêng mà tính toán từng chút, cuối cùng nhìn nhau chỉ thấy chán ghét.
Tào Phương nói: “Chị, sau khi đến Quảng Châu nhớ viết thư, gọi điện về nhé.”
“Đến lúc đó, bọn em cũng có thể sang Quảng Châu chơi một chuyến.”
Nửa câu trước còn có chút tình cảm.
Nửa câu sau thì toàn là tính toán.
Haiz, kiếp này cũng chỉ vậy mà thôi.
Tàu sắp chuyển bánh.
Tào Phương vội vàng nói: “Chị, chúc chị tiền đồ rộng mở nhé!”
Tiếng còi tàu vang lên, át mất lời phía sau của nó, nhưng tôi vẫn nghe được chữ “tiền”.
“Chị chắc chắn sẽ có tiền đồ rộng mở, Tào Phương, chị cũng chúc em an phận một góc, mãi mãi đứng yên tại chỗ.”
Rõ ràng Tào Phương cũng nghe thấy chữ “tiền”, nên nó cười đến đặc biệt vui vẻ.
Tôi ngồi trên xe buýt chạy dọc theo con đường ven Châu Giang.
Từ đó có thể nhìn thấy trên một bãi đất nổi, cây xanh um tùm phủ kín, cùng những mái biệt thự có phần khác biệt với cả thành phố.
Đó là một trong những khu nhà giàu của Quảng Châu.
Chỉ cần từ xa nhìn thấy một góc mái nhà thôi, cũng đủ khiến tôi hâm mộ không thôi.
Đồng thời, trong lòng tôi cũng âm thầm đặt ra một mục tiêu nhỏ cho bản thân.
Một ngày nào đó, tôi nhất định phải có được căn biệt thự mái nhọn của riêng mình.
Sau khi đến Quảng Châu, những cơ hội việc làm bày ra trước mắt tôi đại khái chỉ có hai kiểu.
Một là vào nhà máy làm một con ốc vít, hai là vào quán ăn làm nhân viên phục vụ.
Nói trắng ra, chính là ngành sản xuất và ngành dịch vụ.
Trình độ của tôi là trung cấp chuyên nghiệp, ngành tôi học lại là cơ giới hóa, một lĩnh vực khá xa lạ với người bình thường.
Phần lớn khu vực đồng bằng Châu Giang khi ấy đều lấy công nghiệp nhẹ làm chủ, bằng cấp của tôi căn bản chẳng phát huy được tác dụng.
Hơn nữa, tôi có kinh nghiệm kiếp trước từng theo Cô Duy khởi nghiệp.
Tôi quá hiểu rằng nếu chỉ đi làm thuê cả đời, tôi sẽ không bao giờ chạm được vào mục tiêu nhỏ mà mình đã đặt ra.
Tôi không đến chợ nhân lực, mà lật xem mấy tờ báo nổi tiếng ở Quảng Châu, ghi chép lại toàn bộ những công ty có tên tuổi.
Mỗi lần đến quán mạng, tôi còn chưa kịp chép xong nội dung thì quản lý đã gọi tôi hết giờ.
Giữa một đám thanh niên bụi đời và học sinh tiểu học, trung học trốn học, sự tồn tại của tôi quả thật lạc loài vô cùng.
Nhìn đám học sinh cấp hai mặc đồng phục trong quán mạng, chơi game thua là mở miệng c.h.ử.i bậy.
Tôi không khỏi nhớ rằng, kiếp trước vào thời điểm này, con trai lớn của tôi đã chào đời rồi.
Hồi con trai lớn học cấp hai, nó cũng từng trốn học đến quán mạng, và chính tôi là người túm tai lôi nó về nhà.
Nó khi ấy mang vẻ mặt vênh váo như trời lớn nhất, nó đứng thứ hai.
Dù tôi có khuyên nhủ hết lời, dạy dỗ từng chút một thế nào, nó cũng chỉ thấy tôi phiền phức.
Khó khăn lắm con trai lớn mới thi đậu một trường đại học hạng ba.
Nhưng lên đại học rồi, nó thoát khỏi sự quản thúc của tôi, liền chơi game, ngủ nướng, học hành qua loa cho đủ tiết.
Sau khi tốt nghiệp, không có công việc nào nó làm nổi tròn một năm.
Suy nghĩ của nó rất đơn giản, dù sao gia đình cũng có nền tảng, nó cần gì phải vất vả phấn đấu, có thể ở lại bên cạnh tôi và Cô Duy đã là đại hiếu rồi.
Tôi nhìn đứa con trai lớn tầm thường mà còn thích làm loạn ấy, thật sự cạn lời đến cực điểm.
Điều duy nhất nó làm khiến tôi thấy được an ủi, chính là vừa tốt nghiệp đã cưới vợ sinh con, sinh ra cô cháu gái ngoan ngoãn hiểu chuyện nhất.
Vì nó đã thành gia lập nghiệp, Cô Duy chia cho con trai lớn số tiền đủ để gia đình nó tiêu dùng trong mười năm.
Nhưng đến tận tang lễ của tôi, tôi mới biết số tiền con trai lớn nhận được đã sớm bị nó tiêu sạch.
Nó công khai mắng Cô Duy già rồi vẫn mê gái, là kẻ không biết giữ mình.
Nó mắng ông ta thà để tiền cho người ngoài, cũng không chịu để lại cho con ruột.
Nó còn mắng tôi không dạy dỗ nó cho tốt, mới khiến nó sống đến trung niên vẫn tầm thường vô dụng, chẳng làm nên chuyện gì.
…
Tôi đang chìm trong hồi ức thì rất nhanh bị một trận cãi vã ồn ào kéo trở về thực tại.
Hóa ra là cậu học sinh cấp hai mặc đồng phục xảy ra xích mích với đám thanh niên bụi đời, vì ít người hơn nên bị kéo ra ngoài dạy dỗ một trận.
Ông chủ quán mạng đối với chuyện này đã thấy nhiều thành quen.
Tôi trả tiền mạng, lúc bước ra ngoài vừa hay nhìn thấy cậu học sinh ngã trên đất, dùng tay áo đồng phục lau mạnh vết m.á.u bên khóe miệng.
Tôi đưa cho cậu ấy một gói khăn giấy nhỏ, nhíu mày hỏi:
“Cậu muốn đến hơn ba mươi tuổi rồi vẫn sống chẳng khác gì bây giờ sao?”
