Ác Mộng Trăng Máu - Chuơng 11: Tử Thần Cận Kề
Cập nhật lúc: 21/06/2026 18:00
Vẫn đang chìm trong sự sợ hãi của chính mình, ngay lập tức một đôi bàn tay đã đặt lên cổ của ông. Giọng nói ma mị không ngừng vang lên:
"Mày tính chạy à? Nhưng mày không chạy thoát được đâu. Ta đã để ý và phát hiện ra mày rồi..."
Ông nghe những điều này mà cảm thấy sợ hãi đến tột cùng, chốc lát đã ngã xuống dưới mặt đất. Miệng không ngừng kêu lên đầy sợ hãi: "'Không, hãy tha cho tôi đi, tôi có làm gì cô đâu chứ?"
Con ác linh kia bật cười thật lớn mà bảo: "Cho dù mày không làm gì thì mày cũng phải c.h.ế.t. Hôm nay tao sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t mày! "
Dứt lời, đôi bàn tay nó bắt đầu dài ra, tiến đến chỗ của ông, sau đó nắm lấy cổ của ông mà nâng lên. Điều này khiến cho ông hồi tưởng đến cảnh mà ả ta đã g.i.ế.c c.h.ế.t những người nhà đó. Lúc này ông ta không biết phải làm gì trong tình huống này, thì giờ đây từ đằng xa đã có tiếng người không ngừng vang lên. Tiếng đó là của hai đến ba tên đàn ông. Điều này khiến con quỷ quay đầu lại mà trở nên sợ hãi đến tột cùng.
"Gì chứ? Tại sao lại có người xuất hiện ở đây vào giờ này? Và mình không thể tiêu diệt được bọn họ ngay lập tức. Bởi vì quá nhiều người, cho nên năng lượng của mình không thể làm được gì!"
Thế là ngay lập tức nó đã ném người đàn ông qua một bên, sau đó bắt đầu bỏ chạy. Điều này khiến người đàn ông thở dài trong sự mệt mỏi. Tiếng thở hồng hộc của ông ta không ngừng vang lên, trong khi từng giọt nước mắt rơi ông ta nói: "Thật may mắn là nó đã không làm gì mình. Nhưng bây giờ mình phải làm gì đây chứ? Lỡ như nó quay lại g.i.ế.c c.h.ế.t mình thì sao?"
Thoát khỏi những suy nghĩ của bản thân, ông cũng đã nhìn thấy đó là ba người đàn ông khác. Bọn họ lúc này tiến đến chỗ của ông mà không ngừng nhìn chằm chằm ông rồi hỏi khi nhìn thấy ông ngồi dưới mặt đất như vậy: "Này rốt cuộc có chuyện gì mà ông lại ngồi dưới mặt đất như thế chứ? Tại sao nhìn mặt của ông lại trở nên sợ hãi như vậy?"
Ông trong sự run rẩy của bản thân mình mà lên tiếng trả lời rằng: "Tôi, tôi vừa thấy một thứ thật ghê rợn. Đó không là gì khác mà chính là con ác linh. Nó định g.i.ế.c c.h.ế.t tôi"
Nghe vậy mà những người đàn ông này cũng lên tiếng trả lời: "Gì chứ? Những gì ông nói có phải là sự thật không? Tôi nghe nói rằng làng trên có một cái x.á.c c.h.ế.t đã biến mất. Và người đó đã biến thành ác linh rồi..."
Nghe vậy mà người đàn ông cũng gật đầu: "Đúng, đúng là nó đó!"
Nghe thế mà những người đàn ông kia trở nên sợ hãi đến tột cùng. Khuôn mặt của ai cũng bắt đầu tái xanh. Chốc lát bọn họ cũng bắt đầu dìu người đàn ông này, đứng dậy mà đi đến chỗ khu chợ.
Thế là đến nơi ông đã kể tất cả mọi người nghe những chuyện này. Và rồi gọi trưởng làng đến để có thể tìm mọi cách giải quyết. Kể đến đây, người phụ nữ kia bắt đầu lên tiếng: "Tất cả mọi chuyện là như vậy đó. Và tôi vẫn không biết mọi chuyện cũng đã giải quyết xong chưa. Và không biết rằng chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây? "
Nghe vậy người bán cá cũng lên tiếng trả lời: "Bà nói cái gì mà ghê vậy? Không ngờ mọi chuyện thứ lại như vậy, tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây. Nhưng tôi mong rằng cả làng chúng ta vẫn ổn. Còn bây giờ bà muốn mua bao nhiêu ký cá? Tôi sẽ bán cho bà!"
Người phụ nữ cũng đồng ý mà bắt đầu mua cá, trong khi cả hai người cũng đã tám chuyện với nhau.
Giờ đây tôi lên tiếng hỏi bà của mình rằng: "Bà ơi, những chuyện bọn họ kể có phải là sự thật hay không? Nếu nó là sự thật thì cả làng chúng ta sẽ gặp nguy hiểm à? Thậm chí nó có quay trở lại trả thù gia đình chúng ta như những gì đã xảy ra không?"
Bà của tôi nhìn thấy nỗi sợ trên mặt của tôi mà lên tiếng trả lời rằng: "Cháu à, cháu cứ bình tĩnh đi. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi mà. Ta tin rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu! "
Dứt lời, bà của tôi cũng đã tiến đến đó cùng với tôi để mua cá. Sau khi mua cá xong, chúng tôi đã đi mua những thứ khác. Thế rồi bà bắt đầu dắt tôi trở về nhà trong sự mệt mỏi của chính tôi.
Về đến nhà, cha tôi nhìn thấy sự u ám trên khuôn mặt của bọn tôi mà lên tiếng hỏi: "Mẹ à rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao nhìn hai người trông có vẻ sợ hãi thế?"
Ngay lập tức bà của tôi cũng lên tiếng trả lời rằng: "Con à, x.á.c c.h.ế.t đó đã thực sự g.i.ế.c c.h.ế.t người rồi. Và con ác linh đó đã dần mạnh hơn. Ta e rằng tối nay nó sẽ quay trở lại trả thù chúng ta. Vì vậy, con hãy đóng tất cả các cửa lại, làm sao cho nó thật chắc chắn. Nếu không thì con ác linh đó có thể xông vào trong đây. Thậm chí ta không biết cái tà thuật mà tổ tiên truyền lại cho chúng ta có còn tác dụng với nó hay không. Bởi vì một khi con quỷ đó đã mạnh lên rồi thì những tà thuật đó đối với nó cũng chỉ là thứ vô dụng mà thôi, sẽ không làm được gì nó'! "
Nghe vậy mà cha tôi cũng cảm thấy rùng mình. Sau đó liền đồng ý theo lời của mẹ mình mà quyết định đi gia cố lại cửa sổ. Khi ông tiến ra phía sau, không ngừng c.h.ặ.t những cái cây thật to để có thể khiến cho nhà cửa chắc chắn hơn. Làm xong xuôi, ông đã nhìn chằm chằm bà của tôi mà lên tiếng hỏi: 'Mẹ à, như vậy đã được chưa mẹ?'
Chốc lát bà của tôi cũng lên tiếng bảo rằng: 'Như vậy cũng đã ổn một phần rồi. Nhưng mẹ vẫn còn cảm thấy lo sợ. Bây giờ nhân lúc trời chưa tối, chỉ mới có 5 giờ thôi, con hãy chạy ra phía sau rừng mà c.h.ặ.t một ít dâu tằm về đây. Bởi vì cây dâu tằm có thể tiêu diệt được ma quỷ và trấn áp nó. Ta nghĩ con ác linh đó sẽ sợ dâu tằm bởi vì sức mạnh của nó vẫn chưa đủ. Vậy nên nếu có dâu tằm nó sẽ không làm được gì chúng ta đâu'.
Nghe vậy mà cha của tôi cũng đã đồng ý, sau đó quyết định sẽ đi hái dâu tằm. Trong khi tôi thì cũng lên tiếng nói với cha của tôi rằng: "Cha ơi, cho con đi hái cây dâu tằm đó với cha được không?"
Cha tôi nghe những lời này mà lên tiếng trả lời: "Không được, ban đêm rất nguy hiểm, lỡ như gặp phải chuyện gì thì sao?"
Tôi trả lời cha mình: "Bây giờ đến đó còn 1 tiếng, chúng ta đi nhanh rồi về, chắc chắn sẽ kịp mà, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu..."
Cha tôi nghe đến đây mà cũng không biết phải làm gì, trong khi tôi cố gắng thuyết phục cha của mình. Một lát ông chỉ có thể thở dài mà đồng ý theo lời của tôi."
